Chương 71: Ngoại Truyện - Ngày Chiến thắng
Author: Avadale
Editor + beta: iamaanh
.
Khi bông tuyết thứ mười hai tan chảy trên da, Harry cuối cùng cũng lúng túng cử động: "Draco, ờm, chúng ta có nên dừng lại một lát không?"
Draco vẫn duy trì tư thế ôm chặt cậu, nói với giọng rất trầm: "Anh cũng muốn vậy, nhưng mà -"
Harry cũng nhận ra rằng: Tất cả mọi người đang nhìn hai người họ. Nghĩa là mọi người đều nhìn cậu và Draco với sự thích thú, không chỉ riêng những người bạn dũng cảm và trung thành của cậu đâu, hay những người quan tâm đến 'Harry Potter mặc Áo choàng Tàng hình vào đêm khuya', mà còn cả những giáo sư yêu quý, cả những gia tinh đang cầm con dao làm bếp, những hồn ma, Peeves, những nhân mã đã đánh giá trạng thái tình yêu của Draco và Harry bằng cách quan sát các vì sao, và thậm chí cả những Tử thần Thực tử và người sói chết tiệt như bị ếm Bùa Hóa đá đứng như trời trồng trong làn tuyết tung bay, khiếp sợ nhìn bọn họ. Họ không biết điều khiến họ sốc nhất là Voldemort đã chết hay là Harry Potter và Draco Malfoy đang thực sự yêu đương nữa.
Harry không nhịn được nói: "Chẳng lẽ những tình tiết trong phim đều là thật sao? Chỉ cần nhân vật chính bắt đầu hôn nhau thì cho dù hành tinh này đang nổ tung cũng sẽ tạm dừng vì bọn họ?"
Draco mê mang hỏi: "Cái gì?"
"Không có gì. Một vài định luật của Muggle thôi."
"Muggle -"
"Fawkes?"
Con phượng hoàng màu đỏ vàng bay qua trời tuyết như một thiên thạch đang bốc cháy, vỗ cánh và đậu lên vai Harry và kêu lên một tiếng trong trẻo: Sau đó trận chiến bắt đầu lại, Harry nhìn thấy cô McGonagall chỉ đạo bộ giáp chống lại đòn tấn công của người sói, thấy Dobby vui vẻ chặt đứt ngón chân của tên khổng lồ bằng con dao làm bếp, thấy Hermione và Ron nắm tay nhau, các Thần Hộ mệnh màu trắng bạc nhảy ra từ đũa phép của họ, đuổi theo đám Giám ngục - mà nhóm Tử thần Thực tử đã bắt đầu chạy trốn, Peeves vừa xướng "Chúng ta đã giành được một chiến thắng vĩ đại" vừa ném lớp da cá hư thối trơn trượt xuống dưới chân chúng...
"Nào Malfoy, xử lý đồng nghiệp cũ của anh đi."
"Anh chưa bao giờ làm việc với Giám ngục cả."
"Ôi, lần trước không nhìn kỹ - Ron nói của anh rất lớn phải không?"
"Sẽ không làm em thất vọng đâu."
"..."
"Làm sao vậy, Potter?"
"Nghe giọng điệu của anh không có vẻ như đang nói về Thần Hộ mệnh... À, hy vọng những người bạn dũng cảm và trung thành của em chưa thêm câu chuyện này vào tuyển tập truyện hàng đêm của họ."
Con cá voi bạc bay lên bầu trời như một trái khinh khí cầu.
.
Tuyết đã ngừng rơi. Bầu trời hoàn toàn sáng sủa, tuyết đã biến lâu đài Hogwarts thành một chiếc bánh lớn phủ đầy sương giá, ánh nắng như mật ong chảy xuống, thậm chí cả hồ Đen cũng sáng ngời như thể chứa đầy siro.
Harry kiệt sức ngồi ở góc bánh kem, cầm đũa phép của Draco, tóc rối bù, mất một chiếc giày, vết trầy trên má đã đóng vảy. Cậu lẩm bẩm: "Hoàn toàn không còn sức lực để giải quyết bất cứ việc gì khác nữa."
"Đáng tiếc khắp nơi đều có người muốn ăn mừng chiến thắng với Harry Potter. Điều đó khiến cho cựu Tử thần Thực tử, ngài Malfoy muốn trộm người hùng của họ đi mất." Draco chậm rãi nói, trên đầu gối là cây đũa phép bị Voldemort bẻ gãy của Harry. Trông hắn cũng chẳng khá hơn Harry là bao, quần áo nơi nơi lưu lại vết cháy đen của ngọn lửa, trên cẳng tay còn có một vết bỏng lớn.
Harry phấn chấn lên: "Em phải tìm Ron và Hermione đã, sau đó anh có thể trộm Harry Potter đi."
"Thật sao?" Draco hơi ngạc nhiên, "Em không quan tâm chuyện gì xảy ra tiếp theo à?"
"Nhiệm vụ của em đã hoàn thành... Giờ em chỉ muốn một cái bồn tắm đầy nước ấm."
"Thánh Potter cuối cùng cũng học được cách hưởng thụ sao?"
"Là lỗi của anh đấy. Vì đã dạy em những thói hư tật xấu này."
"Anh xin được nhận tội."
Tinh thần của Harry thực sự được thả lỏng, cuối cùng cậu cũng cảm nhận được chiến thắng thật sự đang lấp đầy cơ thể mình. Cậu biến ra cho mình một chiếc giày mới, sau đó nhìn chằm chằm Draco cho đến khi chàng phù thủy tóc vàng chữa lành vết bỏng trên cánh tay của hắn. Tất cả họ đều còn sống. Không biến thành xác chết, cũng không bị đốt thành tro. Cái bóng bóp chặt cổ họng họ bấy lâu nay đã tan biến mất.
Từ xa truyền đến những tiếng hoan hô vang dội.
.
Harry bỗng nhiên ngừng lại ở ngã rẽ hành lang.
Draco cũng không biết vì sao: "Không phải muốn đi tìm Weasley và Granger sao, đã nghe được giọng của bọn họ rồi."
Harry nói: "Giờ không tiện."
"Không tiện?" Draco nghi hoặc đi về phía trước một bước - rồi ngay lập tức lui về.
Ôi Merlin! Ở bên kia ngã rẽ, Weasley đang ôm hôn Granger... Từ khoảng cách này họ thậm chí có thể nghe được tiếng đầu lưỡi quấn lấy bên nhau... Granger thậm chí nhảy lên người Weasley, bọn họ đã hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của chính mình, chẳng để ý chút gì tới Harry Potter vừa mới dẫn theo bạn trai thay phiên quan sát bọn họ...
Cậu phù thủy tóc vàng hít một hơi thật sâu: "Ít nhất thì bọn họ cũng phải tìm một nơi kín đáo chứ!"
Harry nói khô cằn: "Chúng ta cũng đâu có tư cách gì để nói vậy đâu."
"..."
Không đành lòng quấy rầy bạn bè mình đang giao lưu tình cảm, Harry rời khỏi nơi đó. (Thật đáng tiếc là Ron và Hermione không phát hiện bọn họ đã tới.)
"Tìm chú Lupin cũng được, em chỉ muốn nói với họ rằng vấn đề Trường Sinh Linh Giá đã được giải quyết... Lúc ấy em đã cho rằng em không thể quay về được nữa, cho nên đã gửi một lá thư cho Hội Phượng Hoàng."
"Harry." Draco dừng lại, cứng đờ nói, "Anh chỉ sợ..."
"Cái gì?"
"Chỉ sợ Lupin bây giờ cũng không tiện tiếp đãi em đâu."
Harry nhìn theo ánh mắt của Draco, nhìn thấy Lupin đang ôm chặt Tonks... Cô đang khóc, khuôn mặt đẫm nước mắt vì vui sướng xen lẫn tức giận, Lupin khẽ hôn lên gương mặt cô, nói ngắt quãng: "... Em nói đúng, anh không nên như vậy... Anh lo lắng sẽ liên lụy cho em... Anh sẽ không rời đi nữa đâu, anh cũng cần em mà..."
Hai người trẻ tuổi lui về chỗ cũ, trao nhau ánh nhìn thoáng qua. Quyết định không quấy rầy Lupin giải quyết chuyện gia đình của chú ấy.
Lựa chọn tiếp theo là ông Weasley, con Peeves nói cả nhà họ đều đang ở Phòng yêu cầu để vận chuyển tù binh (có không ít Tử thần Thực tử bị bắt tại chỗ), nhưng Harry đứng từ xa nhìn thoáng qua liền quyết định từ bỏ. Draco hiểu lựa chọn của cậu, bởi vì từ khoảng cách này cũng có thể thấy Bill đang ấn Fleur lên trên tường... Tóm lại là bên đó cũng không tiện đi qua.
"Em đã có thể hiểu nguyên lí tại sao thường sau chiến tranh số trẻ em lại tăng nhiều đến vậy." Harry lẩm bẩm nói, rồi cậu nhìn thấy Hagrid nhét một bó hoa vào vòng tay của Madame Maxime bên dưới cửa sổ.
Bọn họ đổi phương hướng, cách đó không xa đã thấy con thú đá canh giữ phòng hiệu trưởng đang rên rỉ dựa vào tường, trên vành tai có một vết nứt, trông như bất hạnh bị đánh vậy. Thấy Harry, nó cố gắng đoan chính đứng thẳng người dậy: Muốn vào không?"
Harry hỏi: "Dumbledore... có ở trong không?"
Con thú đá nói: "Khẩu lệnh chính xác!"
Harry sửng sốt một chút, rồi nhận ra rằng có lẽ Snape đã đặt 'Dumbledore' làm khẩu lệnh. Dumbledore.
Dumbledore.
Cầu thang xoắn ốc xuất hiện... Harry và Draco cùng nhau đẩy cửa vào... Cách bài trí của nơi này dường như không có thay đổi gì, ngoại trừ một bức chân dung lớn treo sau ghế hiệu trường, như bọn hò đã từng thấy ở trong kí ức của Snape... Hình bóng của cụ Dumbledore dần dần hiện rõ ở trong khung ảnh.
"Các con trai hài, ta thật cao hứng --"
"Từ từ," Draco đột nhiên lo lắng, "Giáo sư, chỉ có mình thầy ở trong khung tranh thôi đúng không?" Granger, Weasley, Bill ấn Fleur lên tường...
Harry cũng cẩn thận hỏi: "Ấy, nếu... Nếu có gì không tiện... Chúng ta có thể hôm khác..." Không phải cậu muốn suy đoán về cụ Dumbledore, chỉ là. Nguyên lí bùng nổ dân số.
Dumbledore mỉm cười nói: "Có thể có chuyện gì không tiện đâu, chúng ta đều là những ông già rồi mà."
Sắc mặt của cả Harry và Draco đều biến đổi, quả thực không dám nhìn tới Dumbledore, tựa như giây tiếp theo sẽ có thứ gì đó không nên xuất hiện hiện ra ở bức tranh bải bên cạnh.
"Harry!"
Một tiếng reo hò vang dội đột nhiên tràn ngập căn phòng; đó là những bức chân dung, những bức chân dung treo ở hai bên tường - tất cả các cựu hiệu trưởng của Hogwarts đều đứng dậy, vẫy mũ hoặc tóc giả, vỗ tay nhiệt liệt cho Harry -
"Harry Potter!!!"
.
Phineas gần như thò đầu ra khỏi khung hình. "Merlin, Merlin! Tại sao Walburga không nói với tôi điều này, cậu bé Malfoy—"
Dumbledore lau mắt kính và nói: "Không phải lúc trước ngài đã từng thấy chúng ở số 12 quảng trường Grimmauld sao?"
Phineas há hốc: "Ta tưởng là Severus cho bọn nó vào đấy chứ!"
Draco bị thái độ của Phineas làm cho thấp thỏm: "Có vấn đề gì vậy, thưa ngài?"
Dumbledore ôn hòa nói: "Con biết mà, Draco."
Draco ngơ ngẩn đứng ở tại chỗ.
Harry tò mò hỏi: "Biết cái gì? Lại có lời thề gia tộc nào mà em không biết à?"
Phineas tức giận nói: "Đây không phải là lời thề của chúng ta!"
Dumbledore đeo lại kính lên mũi: "Thật ra, nó không... tốt lắm... Khi ta quyết định không can thiệp vào chuyện của con, ta chưa bao giờ nghĩ rằng mọi chuyện lại tốt đẹp đến thế..."
Harry nắm lấy quần áo của Draco: "Can thiệp cái gì!"
Draco nhìn về phía Harry. Ngọn lửa, vũ hội, đong đưa hồ nước, bão táp trung kim sắc phi tặc. Hắn chần chừ: "Anh... Anh không dám khẳng định."
Harry đoán. "Là vì sao anh đã sống sót khỏi cơn Lửa Quỷ đó?"
Draco nói: "Nhưng mà..."
"Tình yêu và sự cho đi không bao giờ là một chiều, con ạ." Dumbledore mỉm cười trong khung ảnh, "Lời thề của con - mặc dù ban đầu chỉ là một mối ràng buộc đơn phương - nhưng khi con cho đi nhiều hơn những gì nó đòi hỏi, khi Harry bắt đầu đáp lại, khi con sẵn sàng cho đi nhiều hơn và nhận lại nhiều hơn, thì nó sẽ trở thành một lời thề thực sự. Một lời thề mạnh mẽ và không thể phá vỡ được."
Harry hiểu ra: "Ý là, con yêu Draco thế nên lời thề ước kia cũng sẽ bảo vệ anh ấy - điều này thì có cái gì khó tin chứ?!" Đôi mắt màu xanh lục của cầu chứa đầy ý khiển tránh, nhìn chằm chằm vào Draco.
Draco không thể không biện bạch: "Anh chỉ là không dám khẳng định thôi!"
Đôi mắt xanh lục vẫn nhìn chằm chằm hắn không bỏ.
"Potter đáng sợ quá." Một cái hôn rơi thật nhẹ lên chóp mũi Harry. Có chút ngứa.
Không biết là vị nào trong số các bức chân dung huýt sáo, và Quý bà Dilys Derwent quá xúc động đến nỗi bà phải lấy khăn tay che kín đôi mắt.
.
Harry lấy trái Snitch vàng ra khỏi túi và nhẹ nhàng đặt nó lên mặt bàn: "Cái này là trả lại cho thầy... với cả, tương lai bọn con có lẽ sẽ quấy rầy giấc ngủ của thầy một chút."
Dumbledore nhìn chăm chú vào trái Snitch, hoặc nói đúng hơn, nhìn chăm chú vào Viên đá Phục sinh ở bên trong nó: "Ta nghĩ vẫn nên để con giữ nó thì tốt hơn. Còn về cây đũa phép Cơm Nguội, nó vốn dĩ nên là của con, dẫu người ta gọi là 'Cây đũa Tử thần' hay 'Cây đũa Định mệnh'... con vẫn sẽ là chủ nhân tốt nhất của nó."
"Với con thì chỉ cần làm chủ cây đũa gỗ nhựa ruồi của con là đủ rồi," Harry nói, "Con chỉ là muốn mượn cây đũa phép Cơm nguội để sửa nó thôi."
Draco ghé sát vào tai Harry: "Em biết cây đũa phép đó mạnh mẽ cỡ nào mà. Em mới 17 tuổi thôi, tương lai em sẽ gặp càng nhiều phiền phức hơn nữa đấy."
"Còn phiền hơn cả Voldemort á? Thôi bỏ đi, nếu lưu truyền cây đũa phép đó mà gây nhiều phiền phức hơn thì sao không để cho nó nằm yên dưới lớp bùn đất tận hưởng cuộc sống về hưu đi chứ."
"Dù cho có là 'mượn' thì em cũng sẽ thành chủ nhân của nó thôi."
"Ý của anh là không đi 'mượn' nữa? Xác thật cây đũa phép táo gai của em xài cũng thuận tay lắm."
"... Là cây đũa phép táo gai của anh mà."
"Bắt đầu luyện tập bùa không đũa phép đi, Malfoy."
Dumbledore cười: "Ta chờ mong chuyến viếng thăm của các con ở Thung lũng Godric."
.
Khi rời khỏi phòng hiệu trưởng, lầu tám đã trở nên yên tĩnh trở lại. Ron gửi Thần Hộ Mệnh tới báo cho Harry, nói cho cậu biết Kingsley đã được bổ nhiệm khẩn cấp làm Bộ trưởng Bộ Pháp thuật tạm thời, và những Tử thần Thực tử bị bắt đã được đưa đến Azkaban (đương nhiên nơi đó hiện tại đã không còn Giám Ngục nào) để chờ xét xử, trong khi những người khác nhàn rỗi tụ tập ở Đại sảnh để ăn mừng cùng nhau, George và Fred đang chế tác pháo hoa mới, nghe nói có thể tái hiện lại cảnh 'Harry và Malfoy ôm nhau hôn mãnh liệt' sau cái chết của Voldemort ở trên lâu đài.
Draco khiếp sợ nói: "Bọn họ không thể làm vậy được!"
Harry nói: "Bọn họ có thể. Nhưng chúng ta có thể chọn không đi xem."
"Giả thiết từ hôm nay anh chuẩn bị tranh cử Bộ trưởng Bộ Pháp thuật, thì mất bao lâu mới có thể ban hành luật 'cấm nghị luận đời sống riêng tư của Harry Potter' hả?"
"Hỏi giáo sư Trelawney ấy." Harry cẩn thận cất cây đũa phép nhựa ruồi bị gãy của mình đi, "Tóm lại là giờ nên rời khỏi trường ngay để tránh nhìn thấy mặt mình xuất hiện ở trên lâu đài. Đến Thung lũng Godric sao? Nhưng cũng không thể để anh luôn dùng bùa không đũa phép mãi được - Malfoy!"
Cậu bị tập kích - Draco đột nhiên ôm lấy cậu, đảo hướng về phía vách tường - ngay khoảnh khắc chạm vào, vách tường trở nên mềm như bơ, và giây tiếp theo Harry liền cảm thấy một hơi ấm dễ chịu bao trùm toàn bộ cơ thể mình -
Đó là Hồ Đen. Nói đúng hơn, là một hồ nước đen chứa đầy nước ấm. Những tảng đá dưới đáy hồ biến thành những miếng bọt biển đầy màu sắc, các loài thực vật dưới nước biến thành khăn tắm và một đàn vịt cao su nhỏ bơi ngang qua chúng một cách tự tin.
"Từ từ đã, Malfoy -"
Lớp bọt mịn bao quanh Harry, khiến cậu cảm thấy cơ thể mình trở nên thật nhẹ... Cái chạm của Draco cũng thật nhẹ, thật ấm áp... Cuối cùng Harry cũng nhận ra rằng đây không phải là Hồ Đen thực sự, mà là một bồn tắm nước ấm khổng lồ mà Phòng Yêu cầu đã tạo ra cho họ.
"Đúng là em nói em muốn tắm nước nóng, nhưng thế này cũng khoa trương quá. Harry nói, cảm thấy thân thể mình thư giãn trong dòng nước ấm. Không, không phải nước ấm, Nó hẳn là một loại môi giới pháp thuật nào đó, bởi vì cả hai có thể thở một cách tự nhiên... Nhưng cũng chẳng khác gì việc ngâm mình trong nước, bụi đất và sự mỏi mệt đều bị hòa tan, cơn buồn ngủ cũng lan tỏa trên da từng chút một, nhắc nhở Harry rằng bọn họ đã một ngày một đên không nghỉ ngơi.
Draco tháo mắt kính Harry xuống, nói bằng một giọng rất nhỏ: "Quá nhiều... tình yêu của em."
"Anh nói gì đó?" Thính giác của Harry dường như cũng dần kém đi vì buồn ngủ.
Draco lớn giọng hơn một chút: "Anh nói là, anh đã trộm Harry Potter đi."
Harry lười biếng quàng tay lên vai Draco: "Sao lại muốn trộm Harry Potter đi thế, thưa ngài Malfoy?"
Draco mỉm cười, khóe môi cong lên, đẩy Harry sâu xuống nước hơn... Áo sơ mi của họ bị dòng nước cuốn trôi như những con bướm bay trong quá trình đó. Có lẽ những chiếc cúc áo cũng đã tan trong nước, nhưng khả năng cao hơn là vì họ vô thức cởi cúc áo của nhau... Ánh sáng mờ dần, và vì Harry không đeo kính, nên cậu chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy 'đáy hồ' được phủ đầy những thứ sáng bóng màu vàng.
Draco hôn lên đôi mắt, vuốt ve lên khóe môi cậu: "Có thể không?"
Harry nói với giọng mũi: "Thật ra từ lúc còn ở Quảng trường Grimmauld em đã nghĩ là có thể rồi..."
"Khi đó không được, Granger sẽ xông vào mất."
"Hermione sẽ chỉ trách chúng ta không dùng áo mưa thôi." Harry kéo Draco về phía mình, không nhịn được vuốt ve vết sẹo hình chữ thập ở trên lương hắn trong lúc ôm, "Anh hẳn là biết áo mưa là thứ gì, cửa hàng Muggle mà anh thường đi nhất có bán đó."
"Lần sau anh sẽ mua." Draco vuốt ve lưng Harry như thể đang vuốt ve lông động vật. Bàn tay của hắn có hơi lạnh hơn so với dòng nước vây quanh, nhưng lại làm cho nơi hắn chạm vào dần dần nóng lên. Cảm giác nóng lạnh lẫn lộn, Harry không còn sức lực để suy nghĩ vì mệt mỏi, bản năng bắt đầu đòi hỏi bạn trai càng nhiều... Cậu đã có được nó, những nụ hôn dính chặt, càng nhiều... Khoái cảm như những hoa lửa bùng nổ khi họ chạm vào nhau, chỉ hôn môi như vậy đã khiến cho Harry không thể tự khống chế mà rùng mình. Cậu ngửa cổ ra sau, thở hổn hển nói: "Cảm giác thật tốt. Quả thực giống như là... pháp thuật. Anh dùng bùa không đũa phép sao, Draco?"
Draco cắn bờ môi của cậu, mang theo ý cười: "Không, vẫn phải dùng đến đũa phép."
Rồi Harry cầm đũa phép của Draco. Không phải cây gỗ táo gai tạm thời bị cậu trưng dụng, là một cây khác, cứng rắn, nóng bỏng... Draco cũng cầm của cậu, nhưng sự hứng thú của chàng trai Slytherin này rất nhanh chóng chuyển sang nơi khác. Harry có thể cảm thấy Draco từ từ cố gắng mở ra thân thể cậu bằng những ngón tay hơi mát lạnh của hắn... Cậu vẫn không thể suy nghĩ nổi, mọi chức năng còn lại của cơ thể cậu đã hoàn toàn dành cho việc theo đuổi khoái cảm, cậu cảm thấy đang được vuốt ve từ bên trong...
Dòng nước chảy làm mọi thứ trở nên nhẹ nhàng. Draco thong thả dùng cây phép của mình tiến vào bên trong. Hắn dừng lại rất chậm sau mỗi vài giây để hôn Harry lâu hơn một chút, khiến cho quá trình thâm nhập hoàn toàn trở nên lâu dài và mệt mỏi. Quá chậm, và nếu Harry đủ tỉnh táo thì cậu đã phản đối, nhưng cậu không còn sức để nói thành câu nữa - bản năng lại thúc đẩy cậu, khiến cậu ôm chặt eo Draco và lợi dụng dòng nước để lật mình lên trên.
Bây giờ thì ổn rồi. Harry Potter đã có được thứ mình muốn, rất nhiều, nhiều đến nỗi nó tràn ngập cơ thể cậu... và Draco lại hôn cậu lần nữa. Quá nhiều nụ hôn. Sau đó, lý trí hoàn toàn bỏ rơi đôi tình nhân, họ không còn suy nghĩ hay kiềm chế nữa khi lăn xuống hồ nước xoáy sâu mười sáu nghìn thước Anh dưới mặt biển.
Pháp thuật. Chắc chắn có một phép thuật vô cùng mạnh mẽ nào đó đang diễn ra giữa họ - cả thế giới đang rung chuyển - pháp thuật rực rỡ bùng nổ trong tâm trí họ trong nháy mắt - pháp thuật - bọn họ gần như đạt cực khoái cùng một lúc - những thứ màu vàng lấp lánh đó vắt đầu rung chuyển và bay lên - trái Snitch vàng, có thể đang có hàng chục nghìn trái Snitch vàng đang bay quanh bọn họ. Cho dù một Tầm thủ có giỏi đến đâu cũng không thể bắt được tất cả, Harry chỉ có thể thở hổn hển ngã ra một bên, cậu mơ hồ nhìn thấy Draco thản nhiên hất mái tóc vàng bạch kim rối bù của mình sang một bên, và dường như có những viên ngọc vỡ lóe lên trong con ngươi màu xám nhạt của hắn...
Harry nhắm mắt lại, cảm thấy Draco rút ra ngoài. Nhưng vẫn là cảm thấy thực đầy, còn có cảm giác như có thứ gì đang chảy xuống đùi.
"Lần sau, đến cửa hàng, phải mua..." Harry kiên trì lẩm bẩm.
Cậu được ôm lấy. Giọng nói của Draco cũng đầy mệt mỏi: "Đầu tiên, cần một chiếc giường đã."
Ngay lập tức, những quả bóng vàng bao quanh họ phân tán thành bột sáng bóng; nước hồ ấm áp biến mất, những miếng bọt biển màu biến mất, những con vịt cao su biến mất, và một chiếc giường lớn thoải mái được phác họa bên dưới chúng. Sau đó, những hạt bột sáng bóng tụ lại với nhau, chen chúc nhau và biến thành một chiếc chăn lông vũ mềm mại, nhẹ nhàng rơi xuống Harry và Draco.
Chân bọn họ móc vào nhau, ôm nhau ngủ say.
Hết thảy thái bình.
Editor + beta: iamaanh
.
Khi bông tuyết thứ mười hai tan chảy trên da, Harry cuối cùng cũng lúng túng cử động: "Draco, ờm, chúng ta có nên dừng lại một lát không?"
Draco vẫn duy trì tư thế ôm chặt cậu, nói với giọng rất trầm: "Anh cũng muốn vậy, nhưng mà -"
Harry cũng nhận ra rằng: Tất cả mọi người đang nhìn hai người họ. Nghĩa là mọi người đều nhìn cậu và Draco với sự thích thú, không chỉ riêng những người bạn dũng cảm và trung thành của cậu đâu, hay những người quan tâm đến 'Harry Potter mặc Áo choàng Tàng hình vào đêm khuya', mà còn cả những giáo sư yêu quý, cả những gia tinh đang cầm con dao làm bếp, những hồn ma, Peeves, những nhân mã đã đánh giá trạng thái tình yêu của Draco và Harry bằng cách quan sát các vì sao, và thậm chí cả những Tử thần Thực tử và người sói chết tiệt như bị ếm Bùa Hóa đá đứng như trời trồng trong làn tuyết tung bay, khiếp sợ nhìn bọn họ. Họ không biết điều khiến họ sốc nhất là Voldemort đã chết hay là Harry Potter và Draco Malfoy đang thực sự yêu đương nữa.
Harry không nhịn được nói: "Chẳng lẽ những tình tiết trong phim đều là thật sao? Chỉ cần nhân vật chính bắt đầu hôn nhau thì cho dù hành tinh này đang nổ tung cũng sẽ tạm dừng vì bọn họ?"
Draco mê mang hỏi: "Cái gì?"
"Không có gì. Một vài định luật của Muggle thôi."
"Muggle -"
"Fawkes?"
Con phượng hoàng màu đỏ vàng bay qua trời tuyết như một thiên thạch đang bốc cháy, vỗ cánh và đậu lên vai Harry và kêu lên một tiếng trong trẻo: Sau đó trận chiến bắt đầu lại, Harry nhìn thấy cô McGonagall chỉ đạo bộ giáp chống lại đòn tấn công của người sói, thấy Dobby vui vẻ chặt đứt ngón chân của tên khổng lồ bằng con dao làm bếp, thấy Hermione và Ron nắm tay nhau, các Thần Hộ mệnh màu trắng bạc nhảy ra từ đũa phép của họ, đuổi theo đám Giám ngục - mà nhóm Tử thần Thực tử đã bắt đầu chạy trốn, Peeves vừa xướng "Chúng ta đã giành được một chiến thắng vĩ đại" vừa ném lớp da cá hư thối trơn trượt xuống dưới chân chúng...
"Nào Malfoy, xử lý đồng nghiệp cũ của anh đi."
"Anh chưa bao giờ làm việc với Giám ngục cả."
"Ôi, lần trước không nhìn kỹ - Ron nói của anh rất lớn phải không?"
"Sẽ không làm em thất vọng đâu."
"..."
"Làm sao vậy, Potter?"
"Nghe giọng điệu của anh không có vẻ như đang nói về Thần Hộ mệnh... À, hy vọng những người bạn dũng cảm và trung thành của em chưa thêm câu chuyện này vào tuyển tập truyện hàng đêm của họ."
Con cá voi bạc bay lên bầu trời như một trái khinh khí cầu.
.
Tuyết đã ngừng rơi. Bầu trời hoàn toàn sáng sủa, tuyết đã biến lâu đài Hogwarts thành một chiếc bánh lớn phủ đầy sương giá, ánh nắng như mật ong chảy xuống, thậm chí cả hồ Đen cũng sáng ngời như thể chứa đầy siro.
Harry kiệt sức ngồi ở góc bánh kem, cầm đũa phép của Draco, tóc rối bù, mất một chiếc giày, vết trầy trên má đã đóng vảy. Cậu lẩm bẩm: "Hoàn toàn không còn sức lực để giải quyết bất cứ việc gì khác nữa."
"Đáng tiếc khắp nơi đều có người muốn ăn mừng chiến thắng với Harry Potter. Điều đó khiến cho cựu Tử thần Thực tử, ngài Malfoy muốn trộm người hùng của họ đi mất." Draco chậm rãi nói, trên đầu gối là cây đũa phép bị Voldemort bẻ gãy của Harry. Trông hắn cũng chẳng khá hơn Harry là bao, quần áo nơi nơi lưu lại vết cháy đen của ngọn lửa, trên cẳng tay còn có một vết bỏng lớn.
Harry phấn chấn lên: "Em phải tìm Ron và Hermione đã, sau đó anh có thể trộm Harry Potter đi."
"Thật sao?" Draco hơi ngạc nhiên, "Em không quan tâm chuyện gì xảy ra tiếp theo à?"
"Nhiệm vụ của em đã hoàn thành... Giờ em chỉ muốn một cái bồn tắm đầy nước ấm."
"Thánh Potter cuối cùng cũng học được cách hưởng thụ sao?"
"Là lỗi của anh đấy. Vì đã dạy em những thói hư tật xấu này."
"Anh xin được nhận tội."
Tinh thần của Harry thực sự được thả lỏng, cuối cùng cậu cũng cảm nhận được chiến thắng thật sự đang lấp đầy cơ thể mình. Cậu biến ra cho mình một chiếc giày mới, sau đó nhìn chằm chằm Draco cho đến khi chàng phù thủy tóc vàng chữa lành vết bỏng trên cánh tay của hắn. Tất cả họ đều còn sống. Không biến thành xác chết, cũng không bị đốt thành tro. Cái bóng bóp chặt cổ họng họ bấy lâu nay đã tan biến mất.
Từ xa truyền đến những tiếng hoan hô vang dội.
.
Harry bỗng nhiên ngừng lại ở ngã rẽ hành lang.
Draco cũng không biết vì sao: "Không phải muốn đi tìm Weasley và Granger sao, đã nghe được giọng của bọn họ rồi."
Harry nói: "Giờ không tiện."
"Không tiện?" Draco nghi hoặc đi về phía trước một bước - rồi ngay lập tức lui về.
Ôi Merlin! Ở bên kia ngã rẽ, Weasley đang ôm hôn Granger... Từ khoảng cách này họ thậm chí có thể nghe được tiếng đầu lưỡi quấn lấy bên nhau... Granger thậm chí nhảy lên người Weasley, bọn họ đã hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của chính mình, chẳng để ý chút gì tới Harry Potter vừa mới dẫn theo bạn trai thay phiên quan sát bọn họ...
Cậu phù thủy tóc vàng hít một hơi thật sâu: "Ít nhất thì bọn họ cũng phải tìm một nơi kín đáo chứ!"
Harry nói khô cằn: "Chúng ta cũng đâu có tư cách gì để nói vậy đâu."
"..."
Không đành lòng quấy rầy bạn bè mình đang giao lưu tình cảm, Harry rời khỏi nơi đó. (Thật đáng tiếc là Ron và Hermione không phát hiện bọn họ đã tới.)
"Tìm chú Lupin cũng được, em chỉ muốn nói với họ rằng vấn đề Trường Sinh Linh Giá đã được giải quyết... Lúc ấy em đã cho rằng em không thể quay về được nữa, cho nên đã gửi một lá thư cho Hội Phượng Hoàng."
"Harry." Draco dừng lại, cứng đờ nói, "Anh chỉ sợ..."
"Cái gì?"
"Chỉ sợ Lupin bây giờ cũng không tiện tiếp đãi em đâu."
Harry nhìn theo ánh mắt của Draco, nhìn thấy Lupin đang ôm chặt Tonks... Cô đang khóc, khuôn mặt đẫm nước mắt vì vui sướng xen lẫn tức giận, Lupin khẽ hôn lên gương mặt cô, nói ngắt quãng: "... Em nói đúng, anh không nên như vậy... Anh lo lắng sẽ liên lụy cho em... Anh sẽ không rời đi nữa đâu, anh cũng cần em mà..."
Hai người trẻ tuổi lui về chỗ cũ, trao nhau ánh nhìn thoáng qua. Quyết định không quấy rầy Lupin giải quyết chuyện gia đình của chú ấy.
Lựa chọn tiếp theo là ông Weasley, con Peeves nói cả nhà họ đều đang ở Phòng yêu cầu để vận chuyển tù binh (có không ít Tử thần Thực tử bị bắt tại chỗ), nhưng Harry đứng từ xa nhìn thoáng qua liền quyết định từ bỏ. Draco hiểu lựa chọn của cậu, bởi vì từ khoảng cách này cũng có thể thấy Bill đang ấn Fleur lên trên tường... Tóm lại là bên đó cũng không tiện đi qua.
"Em đã có thể hiểu nguyên lí tại sao thường sau chiến tranh số trẻ em lại tăng nhiều đến vậy." Harry lẩm bẩm nói, rồi cậu nhìn thấy Hagrid nhét một bó hoa vào vòng tay của Madame Maxime bên dưới cửa sổ.
Bọn họ đổi phương hướng, cách đó không xa đã thấy con thú đá canh giữ phòng hiệu trưởng đang rên rỉ dựa vào tường, trên vành tai có một vết nứt, trông như bất hạnh bị đánh vậy. Thấy Harry, nó cố gắng đoan chính đứng thẳng người dậy: Muốn vào không?"
Harry hỏi: "Dumbledore... có ở trong không?"
Con thú đá nói: "Khẩu lệnh chính xác!"
Harry sửng sốt một chút, rồi nhận ra rằng có lẽ Snape đã đặt 'Dumbledore' làm khẩu lệnh. Dumbledore.
Dumbledore.
Cầu thang xoắn ốc xuất hiện... Harry và Draco cùng nhau đẩy cửa vào... Cách bài trí của nơi này dường như không có thay đổi gì, ngoại trừ một bức chân dung lớn treo sau ghế hiệu trường, như bọn hò đã từng thấy ở trong kí ức của Snape... Hình bóng của cụ Dumbledore dần dần hiện rõ ở trong khung ảnh.
"Các con trai hài, ta thật cao hứng --"
"Từ từ," Draco đột nhiên lo lắng, "Giáo sư, chỉ có mình thầy ở trong khung tranh thôi đúng không?" Granger, Weasley, Bill ấn Fleur lên tường...
Harry cũng cẩn thận hỏi: "Ấy, nếu... Nếu có gì không tiện... Chúng ta có thể hôm khác..." Không phải cậu muốn suy đoán về cụ Dumbledore, chỉ là. Nguyên lí bùng nổ dân số.
Dumbledore mỉm cười nói: "Có thể có chuyện gì không tiện đâu, chúng ta đều là những ông già rồi mà."
Sắc mặt của cả Harry và Draco đều biến đổi, quả thực không dám nhìn tới Dumbledore, tựa như giây tiếp theo sẽ có thứ gì đó không nên xuất hiện hiện ra ở bức tranh bải bên cạnh.
"Harry!"
Một tiếng reo hò vang dội đột nhiên tràn ngập căn phòng; đó là những bức chân dung, những bức chân dung treo ở hai bên tường - tất cả các cựu hiệu trưởng của Hogwarts đều đứng dậy, vẫy mũ hoặc tóc giả, vỗ tay nhiệt liệt cho Harry -
"Harry Potter!!!"
.
Phineas gần như thò đầu ra khỏi khung hình. "Merlin, Merlin! Tại sao Walburga không nói với tôi điều này, cậu bé Malfoy—"
Dumbledore lau mắt kính và nói: "Không phải lúc trước ngài đã từng thấy chúng ở số 12 quảng trường Grimmauld sao?"
Phineas há hốc: "Ta tưởng là Severus cho bọn nó vào đấy chứ!"
Draco bị thái độ của Phineas làm cho thấp thỏm: "Có vấn đề gì vậy, thưa ngài?"
Dumbledore ôn hòa nói: "Con biết mà, Draco."
Draco ngơ ngẩn đứng ở tại chỗ.
Harry tò mò hỏi: "Biết cái gì? Lại có lời thề gia tộc nào mà em không biết à?"
Phineas tức giận nói: "Đây không phải là lời thề của chúng ta!"
Dumbledore đeo lại kính lên mũi: "Thật ra, nó không... tốt lắm... Khi ta quyết định không can thiệp vào chuyện của con, ta chưa bao giờ nghĩ rằng mọi chuyện lại tốt đẹp đến thế..."
Harry nắm lấy quần áo của Draco: "Can thiệp cái gì!"
Draco nhìn về phía Harry. Ngọn lửa, vũ hội, đong đưa hồ nước, bão táp trung kim sắc phi tặc. Hắn chần chừ: "Anh... Anh không dám khẳng định."
Harry đoán. "Là vì sao anh đã sống sót khỏi cơn Lửa Quỷ đó?"
Draco nói: "Nhưng mà..."
"Tình yêu và sự cho đi không bao giờ là một chiều, con ạ." Dumbledore mỉm cười trong khung ảnh, "Lời thề của con - mặc dù ban đầu chỉ là một mối ràng buộc đơn phương - nhưng khi con cho đi nhiều hơn những gì nó đòi hỏi, khi Harry bắt đầu đáp lại, khi con sẵn sàng cho đi nhiều hơn và nhận lại nhiều hơn, thì nó sẽ trở thành một lời thề thực sự. Một lời thề mạnh mẽ và không thể phá vỡ được."
Harry hiểu ra: "Ý là, con yêu Draco thế nên lời thề ước kia cũng sẽ bảo vệ anh ấy - điều này thì có cái gì khó tin chứ?!" Đôi mắt màu xanh lục của cầu chứa đầy ý khiển tránh, nhìn chằm chằm vào Draco.
Draco không thể không biện bạch: "Anh chỉ là không dám khẳng định thôi!"
Đôi mắt xanh lục vẫn nhìn chằm chằm hắn không bỏ.
"Potter đáng sợ quá." Một cái hôn rơi thật nhẹ lên chóp mũi Harry. Có chút ngứa.
Không biết là vị nào trong số các bức chân dung huýt sáo, và Quý bà Dilys Derwent quá xúc động đến nỗi bà phải lấy khăn tay che kín đôi mắt.
.
Harry lấy trái Snitch vàng ra khỏi túi và nhẹ nhàng đặt nó lên mặt bàn: "Cái này là trả lại cho thầy... với cả, tương lai bọn con có lẽ sẽ quấy rầy giấc ngủ của thầy một chút."
Dumbledore nhìn chăm chú vào trái Snitch, hoặc nói đúng hơn, nhìn chăm chú vào Viên đá Phục sinh ở bên trong nó: "Ta nghĩ vẫn nên để con giữ nó thì tốt hơn. Còn về cây đũa phép Cơm Nguội, nó vốn dĩ nên là của con, dẫu người ta gọi là 'Cây đũa Tử thần' hay 'Cây đũa Định mệnh'... con vẫn sẽ là chủ nhân tốt nhất của nó."
"Với con thì chỉ cần làm chủ cây đũa gỗ nhựa ruồi của con là đủ rồi," Harry nói, "Con chỉ là muốn mượn cây đũa phép Cơm nguội để sửa nó thôi."
Draco ghé sát vào tai Harry: "Em biết cây đũa phép đó mạnh mẽ cỡ nào mà. Em mới 17 tuổi thôi, tương lai em sẽ gặp càng nhiều phiền phức hơn nữa đấy."
"Còn phiền hơn cả Voldemort á? Thôi bỏ đi, nếu lưu truyền cây đũa phép đó mà gây nhiều phiền phức hơn thì sao không để cho nó nằm yên dưới lớp bùn đất tận hưởng cuộc sống về hưu đi chứ."
"Dù cho có là 'mượn' thì em cũng sẽ thành chủ nhân của nó thôi."
"Ý của anh là không đi 'mượn' nữa? Xác thật cây đũa phép táo gai của em xài cũng thuận tay lắm."
"... Là cây đũa phép táo gai của anh mà."
"Bắt đầu luyện tập bùa không đũa phép đi, Malfoy."
Dumbledore cười: "Ta chờ mong chuyến viếng thăm của các con ở Thung lũng Godric."
.
Khi rời khỏi phòng hiệu trưởng, lầu tám đã trở nên yên tĩnh trở lại. Ron gửi Thần Hộ Mệnh tới báo cho Harry, nói cho cậu biết Kingsley đã được bổ nhiệm khẩn cấp làm Bộ trưởng Bộ Pháp thuật tạm thời, và những Tử thần Thực tử bị bắt đã được đưa đến Azkaban (đương nhiên nơi đó hiện tại đã không còn Giám Ngục nào) để chờ xét xử, trong khi những người khác nhàn rỗi tụ tập ở Đại sảnh để ăn mừng cùng nhau, George và Fred đang chế tác pháo hoa mới, nghe nói có thể tái hiện lại cảnh 'Harry và Malfoy ôm nhau hôn mãnh liệt' sau cái chết của Voldemort ở trên lâu đài.
Draco khiếp sợ nói: "Bọn họ không thể làm vậy được!"
Harry nói: "Bọn họ có thể. Nhưng chúng ta có thể chọn không đi xem."
"Giả thiết từ hôm nay anh chuẩn bị tranh cử Bộ trưởng Bộ Pháp thuật, thì mất bao lâu mới có thể ban hành luật 'cấm nghị luận đời sống riêng tư của Harry Potter' hả?"
"Hỏi giáo sư Trelawney ấy." Harry cẩn thận cất cây đũa phép nhựa ruồi bị gãy của mình đi, "Tóm lại là giờ nên rời khỏi trường ngay để tránh nhìn thấy mặt mình xuất hiện ở trên lâu đài. Đến Thung lũng Godric sao? Nhưng cũng không thể để anh luôn dùng bùa không đũa phép mãi được - Malfoy!"
Cậu bị tập kích - Draco đột nhiên ôm lấy cậu, đảo hướng về phía vách tường - ngay khoảnh khắc chạm vào, vách tường trở nên mềm như bơ, và giây tiếp theo Harry liền cảm thấy một hơi ấm dễ chịu bao trùm toàn bộ cơ thể mình -
Đó là Hồ Đen. Nói đúng hơn, là một hồ nước đen chứa đầy nước ấm. Những tảng đá dưới đáy hồ biến thành những miếng bọt biển đầy màu sắc, các loài thực vật dưới nước biến thành khăn tắm và một đàn vịt cao su nhỏ bơi ngang qua chúng một cách tự tin.
"Từ từ đã, Malfoy -"
Lớp bọt mịn bao quanh Harry, khiến cậu cảm thấy cơ thể mình trở nên thật nhẹ... Cái chạm của Draco cũng thật nhẹ, thật ấm áp... Cuối cùng Harry cũng nhận ra rằng đây không phải là Hồ Đen thực sự, mà là một bồn tắm nước ấm khổng lồ mà Phòng Yêu cầu đã tạo ra cho họ.
"Đúng là em nói em muốn tắm nước nóng, nhưng thế này cũng khoa trương quá. Harry nói, cảm thấy thân thể mình thư giãn trong dòng nước ấm. Không, không phải nước ấm, Nó hẳn là một loại môi giới pháp thuật nào đó, bởi vì cả hai có thể thở một cách tự nhiên... Nhưng cũng chẳng khác gì việc ngâm mình trong nước, bụi đất và sự mỏi mệt đều bị hòa tan, cơn buồn ngủ cũng lan tỏa trên da từng chút một, nhắc nhở Harry rằng bọn họ đã một ngày một đên không nghỉ ngơi.
Draco tháo mắt kính Harry xuống, nói bằng một giọng rất nhỏ: "Quá nhiều... tình yêu của em."
"Anh nói gì đó?" Thính giác của Harry dường như cũng dần kém đi vì buồn ngủ.
Draco lớn giọng hơn một chút: "Anh nói là, anh đã trộm Harry Potter đi."
Harry lười biếng quàng tay lên vai Draco: "Sao lại muốn trộm Harry Potter đi thế, thưa ngài Malfoy?"
Draco mỉm cười, khóe môi cong lên, đẩy Harry sâu xuống nước hơn... Áo sơ mi của họ bị dòng nước cuốn trôi như những con bướm bay trong quá trình đó. Có lẽ những chiếc cúc áo cũng đã tan trong nước, nhưng khả năng cao hơn là vì họ vô thức cởi cúc áo của nhau... Ánh sáng mờ dần, và vì Harry không đeo kính, nên cậu chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy 'đáy hồ' được phủ đầy những thứ sáng bóng màu vàng.
Draco hôn lên đôi mắt, vuốt ve lên khóe môi cậu: "Có thể không?"
Harry nói với giọng mũi: "Thật ra từ lúc còn ở Quảng trường Grimmauld em đã nghĩ là có thể rồi..."
"Khi đó không được, Granger sẽ xông vào mất."
"Hermione sẽ chỉ trách chúng ta không dùng áo mưa thôi." Harry kéo Draco về phía mình, không nhịn được vuốt ve vết sẹo hình chữ thập ở trên lương hắn trong lúc ôm, "Anh hẳn là biết áo mưa là thứ gì, cửa hàng Muggle mà anh thường đi nhất có bán đó."
"Lần sau anh sẽ mua." Draco vuốt ve lưng Harry như thể đang vuốt ve lông động vật. Bàn tay của hắn có hơi lạnh hơn so với dòng nước vây quanh, nhưng lại làm cho nơi hắn chạm vào dần dần nóng lên. Cảm giác nóng lạnh lẫn lộn, Harry không còn sức lực để suy nghĩ vì mệt mỏi, bản năng bắt đầu đòi hỏi bạn trai càng nhiều... Cậu đã có được nó, những nụ hôn dính chặt, càng nhiều... Khoái cảm như những hoa lửa bùng nổ khi họ chạm vào nhau, chỉ hôn môi như vậy đã khiến cho Harry không thể tự khống chế mà rùng mình. Cậu ngửa cổ ra sau, thở hổn hển nói: "Cảm giác thật tốt. Quả thực giống như là... pháp thuật. Anh dùng bùa không đũa phép sao, Draco?"
Draco cắn bờ môi của cậu, mang theo ý cười: "Không, vẫn phải dùng đến đũa phép."
Rồi Harry cầm đũa phép của Draco. Không phải cây gỗ táo gai tạm thời bị cậu trưng dụng, là một cây khác, cứng rắn, nóng bỏng... Draco cũng cầm của cậu, nhưng sự hứng thú của chàng trai Slytherin này rất nhanh chóng chuyển sang nơi khác. Harry có thể cảm thấy Draco từ từ cố gắng mở ra thân thể cậu bằng những ngón tay hơi mát lạnh của hắn... Cậu vẫn không thể suy nghĩ nổi, mọi chức năng còn lại của cơ thể cậu đã hoàn toàn dành cho việc theo đuổi khoái cảm, cậu cảm thấy đang được vuốt ve từ bên trong...
Dòng nước chảy làm mọi thứ trở nên nhẹ nhàng. Draco thong thả dùng cây phép của mình tiến vào bên trong. Hắn dừng lại rất chậm sau mỗi vài giây để hôn Harry lâu hơn một chút, khiến cho quá trình thâm nhập hoàn toàn trở nên lâu dài và mệt mỏi. Quá chậm, và nếu Harry đủ tỉnh táo thì cậu đã phản đối, nhưng cậu không còn sức để nói thành câu nữa - bản năng lại thúc đẩy cậu, khiến cậu ôm chặt eo Draco và lợi dụng dòng nước để lật mình lên trên.
Bây giờ thì ổn rồi. Harry Potter đã có được thứ mình muốn, rất nhiều, nhiều đến nỗi nó tràn ngập cơ thể cậu... và Draco lại hôn cậu lần nữa. Quá nhiều nụ hôn. Sau đó, lý trí hoàn toàn bỏ rơi đôi tình nhân, họ không còn suy nghĩ hay kiềm chế nữa khi lăn xuống hồ nước xoáy sâu mười sáu nghìn thước Anh dưới mặt biển.
Pháp thuật. Chắc chắn có một phép thuật vô cùng mạnh mẽ nào đó đang diễn ra giữa họ - cả thế giới đang rung chuyển - pháp thuật rực rỡ bùng nổ trong tâm trí họ trong nháy mắt - pháp thuật - bọn họ gần như đạt cực khoái cùng một lúc - những thứ màu vàng lấp lánh đó vắt đầu rung chuyển và bay lên - trái Snitch vàng, có thể đang có hàng chục nghìn trái Snitch vàng đang bay quanh bọn họ. Cho dù một Tầm thủ có giỏi đến đâu cũng không thể bắt được tất cả, Harry chỉ có thể thở hổn hển ngã ra một bên, cậu mơ hồ nhìn thấy Draco thản nhiên hất mái tóc vàng bạch kim rối bù của mình sang một bên, và dường như có những viên ngọc vỡ lóe lên trong con ngươi màu xám nhạt của hắn...
Harry nhắm mắt lại, cảm thấy Draco rút ra ngoài. Nhưng vẫn là cảm thấy thực đầy, còn có cảm giác như có thứ gì đang chảy xuống đùi.
"Lần sau, đến cửa hàng, phải mua..." Harry kiên trì lẩm bẩm.
Cậu được ôm lấy. Giọng nói của Draco cũng đầy mệt mỏi: "Đầu tiên, cần một chiếc giường đã."
Ngay lập tức, những quả bóng vàng bao quanh họ phân tán thành bột sáng bóng; nước hồ ấm áp biến mất, những miếng bọt biển màu biến mất, những con vịt cao su biến mất, và một chiếc giường lớn thoải mái được phác họa bên dưới chúng. Sau đó, những hạt bột sáng bóng tụ lại với nhau, chen chúc nhau và biến thành một chiếc chăn lông vũ mềm mại, nhẹ nhàng rơi xuống Harry và Draco.
Chân bọn họ móc vào nhau, ôm nhau ngủ say.
Hết thảy thái bình.