Chương 1446: Bông Hoa Gió
Chương 1446: Bông Hoa Gió
Cả Sunny lẫn Cassie đứng hình, bối rối bởi cảnh tượng kì lạ này.
‘Chắc chắn, mình đang nhìn sai.’
Đây là Bông Hoa Gió, một địa ngục đầy sương mù nơi những sinh vật khủng khiếp và những Thánh Ô Uế đang bị cầm tù, mà họ thậm chí còn không biết nữa chứ. Một nơi mà chậm rãi nuốt chửng linh hồn của những Sinh Vật Ác Mộng Vĩ Đại đến khi không còn gì ngoài bộ vỏ trống rỗng. Cứ điểm bị bỏ hoang của một người Tìm Kiếm cổ đại mà đã rời khỏi để thách thức Cửa Sông.
Làm sao mà lại có người đang ngủ ngon lành ở trung tâm của nó được chứ?
Sunny đè nén khát vọng muốn nhéo bản thân.
...Cậu cũng đè nén khát vọng muốn nhéo Cassie.
“Này...cô thấy thứ tôi đang thấy, đúng không vậy?”
Ngay khi cậu lên tiếng, Sunny đột nhiên cảm thấy một làn sóng sợ hãi tràn qua bản thân và cậu dùng một tay che miệng. Rũ bỏ sự bối rối, cậu nhắc nhở bản thân họ đang ở đâu, và tại sao họ lại đến nơi này.
Cassie đã nói là có một nguồn gốc của sự nguy hiểm khủng khiếp gì đó ở trên Tháp Aletheia...nhưng mà lại chỉ có người phụ nữ đang ngủ này. Có nghĩa là cô ta chính là nguồn gốc đó.
Lỡ như giọng nói của cậu đánh thức cô ta?
Cô gái mù chậm chạp gật đầu và thì thầm trả lời:
“Mình thấy.”
Sunny lưỡng lự vài giây.
“Đây là...Aletheia?”
Quả thật, đó là lời đoán hợp lý nhất. Dù sao thì họ đang đứng trong một tòa tháp được xây bởi Aletheia của Chín Người. Nên còn là ai khác được chứ?
Cassie lắc đầu.
“Đó...nên là không. Người Tìm Kiếm mà sống trên hòn đảo này nghe nói là đã rời đi từ rất, rất lâu rồi. Trước khi Ô Uế thậm chí được sinh ra. Đương nhiên, thông tin mà mình đã nhận được từ những người của Thất Sủng cũng có lẽ là sai...”
Cô cau mày.
“Nhưng mà nghe nói rằng Vua Rắn đã từng có thể đến Bông Hoa Gió và toàn mạng trở ra. Mình...thật lòng không nhìn thấy cách mà có con người nào có thể sống sót nơi này, đừng nói đến việc họ lại nằm ngủ yên bình ở trên tầng cao nhất của tòa tháp này như vậy.”
Sunny căng thẳng quan sát người nữ đang ngủ kia, rồi mệt mỏi xoa mặt.
“Vậy cô ta là kẻ quái nào chứ?”
Cô gái mù im lặng một lúc.
Nhưng rồi cô cũng trả lời:
“Thật ra thì, mình có một giả thuyết.”
Cô gái chần chừ một giây, rồi nói:
“Mình nghĩ...mình nghĩ cô ta là Bông Hoa Gió.”
Sunny mơ hồ nhìn cô chăm chú.
“Cô muốn nói gì? Cô ta là hiện thân của hòn đảo này?”
Cô gái mù lắc đầu.
“Không phải...cậu nhớ chứ, không ai biết cái tên Bông Hoa Gió đến từ đâu cả. Nhưng mà, mình đã phát hiện một thứ kì lạ về Ánh Sáng Dẫn Đường. Nó tiếp tục chỉ về trung tâm hòn đảo kể cả sau khi chúng ta đã lên đảo, đúng chứ?”
Sunny gật đầu.
Cassie thở dài.
“Mình cũng có thể khiến nó chỉ về phía cậu, Neph, và Effie. Nhưng không phải Jet. Mình đã không hiểu nổi cách nó hoạt động một thời gian dài...nhưng mà sau một lúc, mình bắt đầu nghi ngờ rằng đó là vì Jet không có Tên Thật. Hay ít nhất là do mình không biết Tên Thật của cô ấy là gì.”
Quả thật, Kẻ Gặt Hồn chỉ là biệt danh của Jet, không phải Tên Thật của cô. Thật ra thì, ngay cả Sunny cũng không biết liệu cô có một cái hay không.
Trong lúc đó, cô gái mù nói tiếp:
“Thật ra thì mình có ý tưởng đó sau khi nhìn thấy Quái Thú Cắn Nuốt. Ánh Sáng Dẫn Đường chỉ chỉ về phía Effie, chứ không phải cô ta. Đúng là kì lạ, khi nghĩ đến họ là cùng một người. Chỉ là...mình nghĩ rằng khi ai đó trở nên Hắc Hóa, thì chính bản chất của họ bắt đầu thay đổi. Nên, họ mất đi Tên Thật, hoặc có lẽ nó cũng thay đổi.”
Cô quan sát những bức tường của căn phòng rộng rãi và nói:
“Mình nghĩ rằng nếu chúng ta dùng Ánh Sáng Dẫn Đường và hỏi nó chỉ chúng ta về phía Bông Hoa Gió...thì nó sẽ chỉ thẳng về người nữ này.”
Sunny cau mày, rồi khẽ hỏi:
“Được rồi. Hãy nói là cô đúng...dù vậy, acua hỏi vẫn còn đó. Bông Hoa Gió là kẻ quái nào chứ?”
Cassie đột nhiên ho khan và xấu hổ nhìn đi.
“Đó, ờ...mình không biết.”
Cậu mơ hồ nhìn cô chăm chú.
‘Vậy thì mắc quái gì cô ta lại nói thôi là nói về Ánh Sáng Dẫn Đường, Tên Thật và nguyên đống đó chứ? Chúng ta ở đúng nơi đã bắt đầu cuộc nói chuyện này!’
Lắc đầu, cậu hít một hơi sâu và hỏi:
“Vậy...chúng ta làm gì đây? Chúng ta muốn đến đây tìm đường thoát khỏi Bông Hoa Gió...Đảo Aletheia...hay bất cứ cái tên gì của nơi này. Chúng ta có nên đánh thức cô ta và hi vọng rằng cô ta không phải thứ quái vật Ô Uế khủng khiếp gì đó?”
Cassie lắc đầu.
“Cô ấy không phải Ô Uế. Là một nhân loại Vượt Giới Hạn...một vị Thánh.”
Sunny nhướng mày.
“Làm sao cô biết?”
Cô gái mù nhướng mày.
“Sao cậu không biết? Mình dùng Kĩ Năng Ngủ Say của mình để đọc kí tự của cô ấy. Cậu có thể...làm gì đó mà cậu làm để nhìn vào trong người khác.”
Cậu chớp mắt vài lần.
Đúng vậy...cậu có thể làm vậy.
Thay đổi thị giác, cậu nhìn vào linh hồn của người phụ nữ đang ngủ. Cô có một tâm rực rỡ duy nhất, độ sáng của nó có sức mãnh liệt tương tự với một hồn tâm Vượt Giới Hạn hoàn toàn bão hòa.
Nhưng mà...
Biểu hiện của cậu tối đi.
Ở ngay giữa ánh sáng xinh đẹp đó, gần như không thể phát hiện...có một hạt giống bé tí của thứ hắc ám len lỏi. Nó nhỏ và đáng kể, vào bây giờ. Nhưng mà Sunny biết nó sẽ trở nên lớn hơn.
Bởi vì Hắc Hóa là vậy. Nó lan tỏa và hấp thụ mọi thứ, đến khi không còn gì thuần khiết cả.
Người nữ trước mắt họ có lẽ chưa phải là Ô Uế, nhưng mà cô sớm sẽ là mà thôi.
‘...Nhưng mà cô ta sẽ không.’
Ý nghĩ đó tự mình xuất hiện trong tâm trí Sunny. Cậu suy ngẫm về ý nghĩa của nó vài giây, rồi hơi nghiêng đầu.
‘Đúng vậy. Cô ta sẽ không.’
Miễn sao người này ở lại trên Đảo Aletheia, bên trong vòng lặp, cô ta sẽ không bị Hắc Hóa – nếu như cô ta có thể cầm cự một ngày. Ở cuối ngày, thời gian sẽ tự quay ngược lại, và bất cứ tiến triển gì mà hắc ám tà ác kia có thể làm ra sẽ bị xóa bỏ.
Vì vậy...
Với cô, hòn đảo này là một thánh địa.
Đó là tại sao cô ta ở đây? Chắc chắn là vậy.
Sunny thở dài, rồi nhìn Cassie và chần chừ một giây.
“Vậy thì...chúng ta thật sự sẽ đánh thức cô ta?”
Cô gái mù nhún vai.
“Thứ tệ nhất có thể xảy ra là gì?”
Sunny nhìn cô ta chăm chú với mắt mở to.
“Cái gì? Tại sao cô lại nói vậy?! Cô hơn ai hết là nên biết đừng có...”
Cậu đột nhiên im lặng, sợ rằng tiếng thì thầm phẫn nộ của cậu sẽ đánh thức người nữ kia.
Nhưng mà, cậu không cần phải lo lắng.
Cô vẫn đang ngủ yên bình.
Thật ra thì, có vẻ như mọi thứ họ làm đều không đánh thức cô. Đến lúc vòng lặp kết thúc, họ hiểu rõ ràng là giấc ngủ của người nữ bí ẩn kia là không phải một thứ tự nhiên.
Thay vì đó, nó có vẻ...vĩnh cửu.
Cả Sunny lẫn Cassie đứng hình, bối rối bởi cảnh tượng kì lạ này.
‘Chắc chắn, mình đang nhìn sai.’
Đây là Bông Hoa Gió, một địa ngục đầy sương mù nơi những sinh vật khủng khiếp và những Thánh Ô Uế đang bị cầm tù, mà họ thậm chí còn không biết nữa chứ. Một nơi mà chậm rãi nuốt chửng linh hồn của những Sinh Vật Ác Mộng Vĩ Đại đến khi không còn gì ngoài bộ vỏ trống rỗng. Cứ điểm bị bỏ hoang của một người Tìm Kiếm cổ đại mà đã rời khỏi để thách thức Cửa Sông.
Làm sao mà lại có người đang ngủ ngon lành ở trung tâm của nó được chứ?
Sunny đè nén khát vọng muốn nhéo bản thân.
...Cậu cũng đè nén khát vọng muốn nhéo Cassie.
“Này...cô thấy thứ tôi đang thấy, đúng không vậy?”
Ngay khi cậu lên tiếng, Sunny đột nhiên cảm thấy một làn sóng sợ hãi tràn qua bản thân và cậu dùng một tay che miệng. Rũ bỏ sự bối rối, cậu nhắc nhở bản thân họ đang ở đâu, và tại sao họ lại đến nơi này.
Cassie đã nói là có một nguồn gốc của sự nguy hiểm khủng khiếp gì đó ở trên Tháp Aletheia...nhưng mà lại chỉ có người phụ nữ đang ngủ này. Có nghĩa là cô ta chính là nguồn gốc đó.
Lỡ như giọng nói của cậu đánh thức cô ta?
Cô gái mù chậm chạp gật đầu và thì thầm trả lời:
“Mình thấy.”
Sunny lưỡng lự vài giây.
“Đây là...Aletheia?”
Quả thật, đó là lời đoán hợp lý nhất. Dù sao thì họ đang đứng trong một tòa tháp được xây bởi Aletheia của Chín Người. Nên còn là ai khác được chứ?
Cassie lắc đầu.
“Đó...nên là không. Người Tìm Kiếm mà sống trên hòn đảo này nghe nói là đã rời đi từ rất, rất lâu rồi. Trước khi Ô Uế thậm chí được sinh ra. Đương nhiên, thông tin mà mình đã nhận được từ những người của Thất Sủng cũng có lẽ là sai...”
Cô cau mày.
“Nhưng mà nghe nói rằng Vua Rắn đã từng có thể đến Bông Hoa Gió và toàn mạng trở ra. Mình...thật lòng không nhìn thấy cách mà có con người nào có thể sống sót nơi này, đừng nói đến việc họ lại nằm ngủ yên bình ở trên tầng cao nhất của tòa tháp này như vậy.”
Sunny căng thẳng quan sát người nữ đang ngủ kia, rồi mệt mỏi xoa mặt.
“Vậy cô ta là kẻ quái nào chứ?”
Cô gái mù im lặng một lúc.
Nhưng rồi cô cũng trả lời:
“Thật ra thì, mình có một giả thuyết.”
Cô gái chần chừ một giây, rồi nói:
“Mình nghĩ...mình nghĩ cô ta là Bông Hoa Gió.”
Sunny mơ hồ nhìn cô chăm chú.
“Cô muốn nói gì? Cô ta là hiện thân của hòn đảo này?”
Cô gái mù lắc đầu.
“Không phải...cậu nhớ chứ, không ai biết cái tên Bông Hoa Gió đến từ đâu cả. Nhưng mà, mình đã phát hiện một thứ kì lạ về Ánh Sáng Dẫn Đường. Nó tiếp tục chỉ về trung tâm hòn đảo kể cả sau khi chúng ta đã lên đảo, đúng chứ?”
Sunny gật đầu.
Cassie thở dài.
“Mình cũng có thể khiến nó chỉ về phía cậu, Neph, và Effie. Nhưng không phải Jet. Mình đã không hiểu nổi cách nó hoạt động một thời gian dài...nhưng mà sau một lúc, mình bắt đầu nghi ngờ rằng đó là vì Jet không có Tên Thật. Hay ít nhất là do mình không biết Tên Thật của cô ấy là gì.”
Quả thật, Kẻ Gặt Hồn chỉ là biệt danh của Jet, không phải Tên Thật của cô. Thật ra thì, ngay cả Sunny cũng không biết liệu cô có một cái hay không.
Trong lúc đó, cô gái mù nói tiếp:
“Thật ra thì mình có ý tưởng đó sau khi nhìn thấy Quái Thú Cắn Nuốt. Ánh Sáng Dẫn Đường chỉ chỉ về phía Effie, chứ không phải cô ta. Đúng là kì lạ, khi nghĩ đến họ là cùng một người. Chỉ là...mình nghĩ rằng khi ai đó trở nên Hắc Hóa, thì chính bản chất của họ bắt đầu thay đổi. Nên, họ mất đi Tên Thật, hoặc có lẽ nó cũng thay đổi.”
Cô quan sát những bức tường của căn phòng rộng rãi và nói:
“Mình nghĩ rằng nếu chúng ta dùng Ánh Sáng Dẫn Đường và hỏi nó chỉ chúng ta về phía Bông Hoa Gió...thì nó sẽ chỉ thẳng về người nữ này.”
Sunny cau mày, rồi khẽ hỏi:
“Được rồi. Hãy nói là cô đúng...dù vậy, acua hỏi vẫn còn đó. Bông Hoa Gió là kẻ quái nào chứ?”
Cassie đột nhiên ho khan và xấu hổ nhìn đi.
“Đó, ờ...mình không biết.”
Cậu mơ hồ nhìn cô chăm chú.
‘Vậy thì mắc quái gì cô ta lại nói thôi là nói về Ánh Sáng Dẫn Đường, Tên Thật và nguyên đống đó chứ? Chúng ta ở đúng nơi đã bắt đầu cuộc nói chuyện này!’
Lắc đầu, cậu hít một hơi sâu và hỏi:
“Vậy...chúng ta làm gì đây? Chúng ta muốn đến đây tìm đường thoát khỏi Bông Hoa Gió...Đảo Aletheia...hay bất cứ cái tên gì của nơi này. Chúng ta có nên đánh thức cô ta và hi vọng rằng cô ta không phải thứ quái vật Ô Uế khủng khiếp gì đó?”
Cassie lắc đầu.
“Cô ấy không phải Ô Uế. Là một nhân loại Vượt Giới Hạn...một vị Thánh.”
Sunny nhướng mày.
“Làm sao cô biết?”
Cô gái mù nhướng mày.
“Sao cậu không biết? Mình dùng Kĩ Năng Ngủ Say của mình để đọc kí tự của cô ấy. Cậu có thể...làm gì đó mà cậu làm để nhìn vào trong người khác.”
Cậu chớp mắt vài lần.
Đúng vậy...cậu có thể làm vậy.
Thay đổi thị giác, cậu nhìn vào linh hồn của người phụ nữ đang ngủ. Cô có một tâm rực rỡ duy nhất, độ sáng của nó có sức mãnh liệt tương tự với một hồn tâm Vượt Giới Hạn hoàn toàn bão hòa.
Nhưng mà...
Biểu hiện của cậu tối đi.
Ở ngay giữa ánh sáng xinh đẹp đó, gần như không thể phát hiện...có một hạt giống bé tí của thứ hắc ám len lỏi. Nó nhỏ và đáng kể, vào bây giờ. Nhưng mà Sunny biết nó sẽ trở nên lớn hơn.
Bởi vì Hắc Hóa là vậy. Nó lan tỏa và hấp thụ mọi thứ, đến khi không còn gì thuần khiết cả.
Người nữ trước mắt họ có lẽ chưa phải là Ô Uế, nhưng mà cô sớm sẽ là mà thôi.
‘...Nhưng mà cô ta sẽ không.’
Ý nghĩ đó tự mình xuất hiện trong tâm trí Sunny. Cậu suy ngẫm về ý nghĩa của nó vài giây, rồi hơi nghiêng đầu.
‘Đúng vậy. Cô ta sẽ không.’
Miễn sao người này ở lại trên Đảo Aletheia, bên trong vòng lặp, cô ta sẽ không bị Hắc Hóa – nếu như cô ta có thể cầm cự một ngày. Ở cuối ngày, thời gian sẽ tự quay ngược lại, và bất cứ tiến triển gì mà hắc ám tà ác kia có thể làm ra sẽ bị xóa bỏ.
Vì vậy...
Với cô, hòn đảo này là một thánh địa.
Đó là tại sao cô ta ở đây? Chắc chắn là vậy.
Sunny thở dài, rồi nhìn Cassie và chần chừ một giây.
“Vậy thì...chúng ta thật sự sẽ đánh thức cô ta?”
Cô gái mù nhún vai.
“Thứ tệ nhất có thể xảy ra là gì?”
Sunny nhìn cô ta chăm chú với mắt mở to.
“Cái gì? Tại sao cô lại nói vậy?! Cô hơn ai hết là nên biết đừng có...”
Cậu đột nhiên im lặng, sợ rằng tiếng thì thầm phẫn nộ của cậu sẽ đánh thức người nữ kia.
Nhưng mà, cậu không cần phải lo lắng.
Cô vẫn đang ngủ yên bình.
Thật ra thì, có vẻ như mọi thứ họ làm đều không đánh thức cô. Đến lúc vòng lặp kết thúc, họ hiểu rõ ràng là giấc ngủ của người nữ bí ẩn kia là không phải một thứ tự nhiên.
Thay vì đó, nó có vẻ...vĩnh cửu.