Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông
Số Chương:  1000
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Song khiết, Xuyên thư, Điền văn, Cung đình hầu tước, Cận thủy lâu đài, 1v1, Song xuyên. Giới thiệu: Trúc Lan xuyên qua thời không và trở thành nữ phụ trong một bộ truyện điền văn. Cô nhảy vọt qua ba giai đoạn: kết hôn, sinh con, lên làm mẹ chồng. Mà quan trọng nhất là làm một người mẹ chồng ác độc trong tiểu thuyết vươn lên từ nghịch cảnh. Từ 26 tuổi lên 36 tuổi thì thôi đi, còn có thêm sáu đứa con - hai cô con dâu - mấy đứa cháu - một ông chồng vẫn sống sờ sờ ra đấy. Trọng điểm cần phải nói tới ở đây là người đã lừa cô, khiến cô xuyên tới nơi này… Trúc Lan trở thành nguyên thân mới biết cô đã bị hai cô con dâu làm tình làm tội cỡ nào. Con dâu cả mồm oang oang, đầu óc thường xuyên suy diễn linh tinh, mấy chuyện nhỏ nhặt qua miệng thị chắc chắn trở thành một câu chuyện khác. Con dâu thứ hai nhu nhược nhát gan, gặp ai cũng khóc, là minh chứng sống cho hình tượng mẹ chồng ác độc của Trúc Lan. Trúc Lan: - … Biết sống sao đây! Ai kia: - Có anh đây mà! Trúc Lan: - Ha ha, anh là hại tôi thảm nhất đấy! Ai kia: "…
Số Chương:  6
Văn án Anh muốn nuôi hamster không? Em ngoan lắm!Sen hốt phân ôn nhu x hamster nhỏ
Số Chương:  147
Trong giấc mơ, Trần Bảo Âm đã sống mười lăm năm như thiên kim Hầu phủ, nhưng một ngày nọ, nàng bỗng phát hiện mình bị ôm nhầm. Thiên kim tiểu thư thật sắp trở về, và nàng quyết định sẽ gây khó dễ cho cô ấy, tạo nên những tình huống rắc rối. Tuy nhiên, kết cục của mọi chuyện lại thật thê thảm.Quyết định rời bỏ cuộc sống phức tạp, Trần Bảo Âm thu xếp đồ đạc, trở về quê hương. Cuộc sống giản dị với cơm canh đạm bạc, nhưng gia đình ấm áp và không khí hàng xóm náo nhiệt mang lại cho nàng cảm giác bình yên, tự do.Không lâu sau, một thư sinh xuất hiện trong thôn. Hắn có tướng mạo thanh tú, khéo tay trong may vá, nấu ăn ngon và cách nói chuyện nhẹ nhàng, lễ độ. Các cô nương trong thôn đều say mê nhìn hắn, nhưng Trần Bảo Âm lại không quá để tâm.Thế nhưng, thư sinh này không chỉ dừng lại ở đó. Hắn thi đậu cử nhân, sau đó thi đậu trạng nguyên, và mang nàng trở lại kinh thành, tự hào khoe mẽ thành công của mình.Trần Bảo Âm nghĩ: "Nếu như hắn cường tráng hơn một chút thì thật tốt."Sau ngày cưới, thư sinh vào phòng, tay cầm khăn xanh lam lau ngón tay mảnh khảnh, dịu dàng nói: “Nương tử, gà đã hầm lên rồi”.
Xuyên Nhanh: Ký Chủ Cô Ấy Một Lòng Muốn Chết
Số Chương:  543
Văn ánCâu chuyện về thiếu nữ Nguyễn Tiểu Ly tự sát, nhưng không hiểu vì sao lại bị ràng buộc với một thứ tự xưng là hệ thống.Nó nói: "Chết như vậy không có ý nghĩa gì cả, để ta mang cô đi đến ba ngàn thế giới làm nhân vật phản diện, hủy thiên diệt địa, dấy lên gió tanh mưa máu."Nguyễn Tiểu Ly cảm thấy không tồi, lập tức đồng ý, nhưng mà.. Này này này! Hệ thống, không phải bảo tôi chỉ là nhân vật phản diện thôi sao? Sau khi hủy thiên diệt địa chơi chán rồi bị nam chính của thế giới giết chết là tốt rồi, vì sao từng đám nam chính của thế giới đều sai sai, đều đến thích một nhân vật phản diện lớn như tôi làm gì? Này anh kia, anh là nam chính mà, anh đi theo tôi làm chuyện xấu làm gì chứ? Này tên kia, rốt cuộc tôi là nhân vật phản diện, hay anh mới là nhân vật phản diện đây?Nguyễn Tiểu Ly: Tôi chỉ muốn làm một nhân vật phản diện thật tốt, sau đó bị giết chết, công thành danh toại là được, tôi không muốn nói chuyện yêu đương, tôi chỉ muốn bị nam chính của thế giới giết thôi, tôi chỉ một lòng muốn chết!* * *
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần
Số Chương:  1231
Tác giả: Bạch Long.Thể loại: Đô Thị, Ngôn TìnhGiới thiệu:“Nếu ba năm trước mình có được y thuật như bây giờ…”, anh lặng lẽ siết chặt nắm tay, vẻ không cam tâm dâng lên trong ánh mắt. Rắc! Đột nhiên, tiếng nhánh cây bị đạp gãy vang lên giữa nghĩa trang vô danh. Lâm Chính ngẩng đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, thấy hai bóng người – một già một trẻ – đang thất tha thất thểu chạy đến.Trích đoạn:"Mẹ ơi, thời hạn ba năm đã đến rồi. Con đã làm theo lời trăn trối của mẹ, hiện giờ toàn bộ nhà họ Tô, thậm chí là một nửa Giáng Thành đều biết đứa con trai họ Lâm đến ở rể là một kẻ vô dụng”."Con biết mẹ muốn con nhịn nhục ba năm vì sợ con bị họ hãm hại. Mẹ từng nói con có tài năng thiên bẩm, sau này ắt thành danh lẫy lừng, ngặt nỗi xuất thân không cao, không quyền không thế, không tranh giành nổi với những người đó, nếu lỡ để lộ tài năng sẽ bị hại chết, vì vậy mới bắt con giả làm một kẻ vô dụng”."Nhưng mà... Mẹ ơi, mẹ đã sai rồi. Trong mắt Lâm Chính con, nhà họ Lâm chỉ là một bọn thùng rỗng kêu to! Lâm Chính con đây tại sao phải sợ chúng?"
Số Chương:  1458
Tác giả: Sơn NguyệtThể loại: Trọng Sinh, Hiện Đại, Cưới Trước Yêu Sau, NgọtTeam dịch: Diệu Diệu Thần KỳGiới thiệu:Tỉnh dậy sau một giấc ngủ, Thẩm Nghiên bỗng trở thành một cô nàng béo ú bị từ hôn. Tin tốt là cô đã kết hôn, tin xấu là người chồng mới cưới đã cao chạy xa bay ngay ngày hôm sau. Mọi người đều đang chờ xem Thẩm Nghiên bị từ hôn lần nữa.Chờ mãi, chờ mãi, mọi người phát hiện ra có gì đó không đúng. Thẩm Nghiên, người ta đồn béo hơn cả lợn trong đội sản xuất, sao lại ngày càng thon thả thế kia?Thẩm Nghiên đã gửi vô số thư đến đơn vị bộ đội, chỉ mong người chồng "hờ" của mình có thể từ bỏ ý định kết hôn với cô.Kết quả, cả khu gia quyến quân đội trên đảo đều biết, Lục đoàn trưởng đã tìm được một cô vợ vừa béo vừa ham ăn lại còn lười biếng.Mọi người đều đang chờ xem trò cười, nào ngờ lại được chứng kiến một cô vợ nhỏ nhắn, mềm mại, thường xuyên đỏ mặt e thẹn...Sau khi kết hôn, Lục Tuần chỉ có một suy nghĩ, đó là Thẩm Nghiên đừng kéo chân mình là được. Nhưng anh không ngờ rằng, vợ mình không những không kéo chân mà còn giúp anh thăng chức nhanh hơn. Cô vợ nhỏ nhắn, mềm mại này cái gì cũng tốt, chỉ là thường xuyên muốn "chia tay" với anh...Anh bắt đầu dùng hành động để chứng minh mình là một người chồng tốt, "cần phải có" cho mọi nhà!
Vạn Cổ Đệ Nhất Thần
Số Chương:  6037
[Tác giả Phong Thanh Dương]Lý Thiên Mệnh nằm mơ đều muốn cười tỉnh.Sủng vật của nhà hắn, vậy mà đều là trong truyền thuyết Thái Cổ Hỗn Độn Cự Thú.Gà của hắn, là lấy Thái Dương làm thức ăn Vĩnh Hằng Luyện Ngục Phượng Hoàng.Mèo đen của hắn lấy lôi luyện hóa vạn giới Thái Sơ Hỗn Độn Lôi Ma.Liền ngay cả gián của nhà hắn, đều là nắm giữ ngàn tỷ bất tử phân thân Vạn Giới Vĩnh Sinh Thú...Từ đó, hắn khống chế mười đầu Thái Cổ Hỗn Độn Cự Thú, hóa thân Vạn Cổ đệ nhất Hỗn Độn Thần Linh, chu du chư thiên vạn giới, san bằng vô tận Thần Vực. Vạn vật sinh linh, Chư Thiên Thần Ma, liền bò kéo lăn, buồn bã hô run!
Tiên Võ Truyền Kỳ
Số Chương:  3833
Truyện Tiên Võ Truyền Kỳ của tác giả Lục Giới kể về Diệp Thành chỉ là một ngoại môn đệ tử tầm thường của Chính Dương Tông, nhưng hắn làm người trung thực, lại tuân thủ rõ bổn phận của mình, chỉ dốc lòng tu luyện và làm vụ.Ai ngờ chính vì bản tính của mình, một lòng gìn giữ linh dược cho môn phái, dù bị người môn phái đối địch hạ thủ vẫn không buông tay, trải qua nguy hiểm trùng trùng mới có thể bảo vệ linh dược về tông môn.Thế nhưng lòng trung thành của hắn bị xem như rác rưởi, tông môn lập tức từ bỏ một kẻ vô dụng, bị phá hủy đan điền như hắn, không chút xót thương.Hắn không nhà không cửa, không cha không mẹ, lang thang lưu lạc và cơ duyên gặp được phần chân hoả sót lại chốn nhân gian, từ đó, hắn bước vào con đường tu luyện tiên võ...Nếu yêu thích truyện tiên hiệp, bạn có thể đọc thêm Thần Khống Thiên Hạ hoặc Vô Tận Đan Điền​
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn
Số Chương:  4236
Tên khác: Độc Tôn Truyền Kỳ (Kiếm Thần Yêu Nghiệt)Tác giả: Lâm NhấtThể loại: Tu luyện, Xuyên không, Huyền huyễnNội dung truyện: Thanh Vân Môn kể về cuộc đời nhân vật chính Lâm Nhất - Một đạo kiếm khóa chặt bát đạo hung hồn: Chúc Long, Côn Bằng, Đằng Xà... Tại sao trong cơ thể một thiếu niên lại ẩn giấu một bí mật lớn như vậy?Sợi xích phong ấn từng tầng từng lớp bị chặt đứt, dưới sự trợ lực của đôi mắt Hung Kỳ, sức mạnh Chúc Long, đôi cánh của Côn Bằng, bóng ma của Đằng Xà... đã giúp cho Lâm Nhất có sức mạnh nghịch thiên.Đời này, hắn chỉ vấn hiện lại, không cầu kiếp sau, một kiếm xuất ra, đánh nát Lăng Tiêu, phá vỡ...
Số Chương:  332
Tác giả: Táo Vương Gia Đích MiêuSố chương: 289Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Tương lai, HE, Tình cảm, Tinh tế, Thăng cấp lưu, Chủ thụ, Nhẹ nhàngVai chính: Bạch Hiển ┃ vai phụ: Editor: Kat_5110Giới thiệuBạch Hiển xuyên, xuyên đến thế giới nơi Trùng tộc đang hoành hành và con người không thể không thuần thú để chống cự, Bạch Hiển nhìn thấy các loại quái thú [mãnh thú] được mọi người xung quang mang theo [Bạch Hiển nhìn thấy mọi người xung quanh mang theo các loại mãnh thú khác nhau] Bạch Hiển nhìn thấy ai ai cũng mang theo đủ kiểu mãnh thú bên mình, còn có màn hình đang chiếu trên quảng trường phần giới thiệu về Long tộc, một tộc được đánh giá là siêu hiếm, toàn tinh tế chỉ còn lại bảy con. Nhưng xung quanh Bạch Hiển....Tỳ hưu kiêu ngạo chiếm giữ đầu Bạch Hiển, Tù Ngưu ôm một chiếc huquin (hồ cầm) bên cạnh và bắt đầu chơi và hát (không có), Toan Nghê ngoan ngoãn ngồi bên cạnh liếm lông, trên thực tế ánh mắt vẫn luôn nhìn Bạch Hiển dự đoán hắn có đụng hay không. Tiêu Đồ ngượng ngùng nép vào trong ngực Bạch Hiển, nhìn Ứng Long đang phun lửa và chăm chỉ nướng thịt bên cạnh, cùng Long Anh gầm lên đuổi theo những con rồng lớn hơn mình gấp mấy trăm lần và chạy dễ dàng với đôi chân ngắn. Sau khi nhìn những con rồng bị mèo tai dài theo đuổi, Bạch Hiển lâm vào mê mang."Long vương, bọn họ đều mang trong mình huyết mạch Long tộc, đều là rồng của Long tộc!" Thanh Long Mạnh Chương nhẹ nhàng đứng bên cạnh hắn, "Phát triển hình tượng long tộc, khôi phục địa vị của Long tộc, Long tộc, cố lên!"Vậy là mọi người trong thiên hà đều phát hiện ra đứa con trai nhà giàu ngu ngốc đột nhiên hết ngu ngốc và triệu hồi rồng?Tại sao con rồng của Bạch Hiển lại khác với lần trước? Anh ta còn hơn cả một con rồng!!À, đừng sợ. Điều gì sẽ xảy ra nếu rồng của anh ta không thể đánh bại trùng tộc, có lợi ích gì, những người trong tinh tế điên cuồng tự an ủi mình, cho đến khi...Khi họ nhìn thấy một làn sóng rồng lớn đang hoành hành trong thủy triều của trùng tộc, quét một khu vực chỉ bằng một cái vung đuôi, và thậm chí đưa tinh thể trùng tộc cho chàng trai trẻ, toàn bộ tinh tế trở nên sôi sục!Mẹ ơi! Tại sao anh ta có nhiều rồng như vậy!Bạch Hiển bình tĩnh mỉm cươi: ""Hãy đến tham gia các hoạt động chấn hưng Long tộc. Hãy cố gắng trở thành một người một rồng. Bạn xứng đáng có được một chú rồng nhỏ mạnh mẽ và đáng yêu""Ngao ô!" Con rồng nhỏ bên cạnh kêu lên với giọng sữa.Nói tóm lại: Là Bạch Hiển xuyên không tới thế giới tinh tế để phục hưng Long tộc
Số Chương:  145
Tên truyện: Quan Hệ Đối ĐẳngTác giả: Thời Thiên TừEditor: PhospheneSố chương: 145 chương (122 chương chính văn + 23 chương phiên ngoại)Thể loại: Nguyên sang, bách hợp, hiện đại, tình cảmTags: Niên hạ, đô thị, gương vỡ lại lành, tài hoa bạc mệnh, yêu thầmVăn ánTần Việt lớn lên trong cô nhi viện.Vừa tốt nghiệp cấp ba, cô đã đi làm thợ hàn tại một nhà máy gần đó, mỗi ngày làm việc hơn 14 tiếng, nhưng thu nhập vẫn ít ỏi đến đáng thương, đã vậy còn phải gửi phần lớn số tiền về cô nhi viện, số còn lại chỉ đủ cho cô sống trong căn phòng lớn bằng lòng bàn tay và cơm nước qua ngày.Theo lời các công nhân, những người như cô sống còn chẳng bằng hai con chó trong nhà ông chủ.Tần Việt-sống-chẳng-bằng-con-chó có một bí mật—— Thẩm Kiến Thanh giảng dạy tại trường đại học danh tiếng, từng công bố vô số luận văn, sở hữu những thành quả nghiên cứu khoa học xuất sắc là người tình của cô.Ngày Tần Việt được thăng chức tổ trưởng, cô mời vài đồng nghiệp ăn bữa cơm.Địa điểm được chọn là con phố thương mại cạnh trường đại học mà Thẩm Kiến Thanh dạy, ngẩng đầu chính là cổng trường uy nghiêm, các công nhân nhìn mà ghen tị, chua chát nói: "Những người thi được vào đây đều không phải người thường.""Cũng chẳng phải người cùng đẳng cấp, đúng không, tổ trưởng?" Người bên cạnh đụng vào vai Tần Việt, hỏi cô.Tần Việt không đáp, lặng lẽ đưa tầm nhìn về phía tấm kính sáng rực trên tầng ba của tòa nhà giảng dạy phía nam, nhấp từng ngụm, từng ngụm bia rẻ tiền.Ăn xong, vài người công nhân cùng nhau ra về.Tần Việt dựa vào cột đèn chậm chạp bất động.Đợi đến khi người phụ nữ phía sau cửa kính cuối cùng cũng bước xuống bục giảng, biến mất khỏi tầm mắt, Tần Việt lấy điện thoại ra rồi gửi một tin nhắn WeChat: 【Tôi đợi ở cổng phía Nam trường chị, ra đi】#Sau này, tôi sẽ bước tới và sánh vai bên chị như một người tương xứng#● 1v1, he, gương vỡ lại lành●Chú ý nghiên cứu, yêu cầu khắt khe về chi tiết, tác giả không chuyên●Tính cách nhân vật chính không hoàn hảo, nội dung máu chó, máu chó, máu chó
Số Chương:  107
Tên: Khi tôi đổi đối tượng với nữ chínhTác giả: Đại Hà Đông LưuEditor: PenallralTổng số chương: 107 chương (Bao gồm phiên ngoại)Thể loại truyện: Nguyên sang – ngôn tình – cận đại hiện đại – tình yêuThị giác tác phẩm: Nữ chínhVăn án:Giang Cảnh Du xuyên việt do phát sinh ngoài ý muốn trên đường đi xem mắt, đầu tiên là lợi dụng kinh nghiệm nhiều năm trong võ thuật quán để “đoạn tử tuyệt tôn” kẻ lưu manh không có ý tốt, sau đó Giang Cảnh Du phát hiện lớn chuyện rồi ——Cô thế mà xuyên việt vào thế giới một cuốn sách!Hơn nữa nhân vật cô xuyên vào chính là cô chị họ pháo hôi bị nữ chính trọng sinh thiết kế bẫy gả cho tên du thủ du thực, cuối cùng bỏ lỡ thủ phủ tỉnh![Nếu thời gian có thể chảy ngược, tôi xin đọc thuộc toàn văn.jpg]Trừ bỏ cô nữ chính ở một bên như hổ rình mồi muốn hủy hoại sự trong sạch của cô mà cướp đi vị hôn phu, cô còn gặp phải cảnh thiếu áo thiếu cơm, mặt chấm xuống đất lưng hướng lên trời của thời đại này, may thay, game cô chơi cũng theo tới!《 Nhà của ta 》 có thể theo tâm ý chủ nhân chế tạo ra ngôi nhà mơ ước.Đang lúc thỏa mãn nhờ cải trắng trong ruộng, Giang Cảnh Du theo dõi cà tím nhà hàng xóm, khéo ghê, hàng xóm cũng theo dõi cải trắng nhà cô.Quyền hạn một khai thông, đang chuẩn bị trộm đồ ăn đây, kết quả nhận được nhắc nhở: [Giá trị thân mật không đủ, không cách nào hái]Ngày hôm sau, đôi bên song song nhận được tin: [Tối hôm qua hàng xóm của bạn đã tưới nước giùm bạn, giá trị thân mật +1]Từ từ, đối phương đây là muốn trộm đồ ăn của mình?Sau đó ——Giang Cảnh Du phát hiện, vị hàng xóm cách vách là đại đội trưởng chuyển nghề về quê, còn là vị hôn phu bị nữ chính từ bỏ, càng là đối tượng xem mắt của cô ở hiện đại!《 Tôi với nữ chính đổi đối tượng cho nhau》《 Người đàn ông cô không cần, tôi coi trọng rồi 》Vợ chồng song song dẫn dắt mọi người xây dựng nông thôn mới, cuối cùng càng là thừa gió xuân cải cách, thành xí nghiệp gia có tên trên bảng phú hào, chỉ là cặp nam nữ chính vốn dĩ công thành danh toại lại thành một đôi oán ngẫu, mỗi ngày vì củi gạo mắm muối mà phát sầu, nhìn người quen ngăn nắp rực rỡ trên TV, càng là hối hận đến xanh ruột!【Văn những năm cận đại làm ruộng, làm giàu】Lập ý: Kiên trì bền bỉ
Truyenfast.com
Số Chương:  117
Lương Đình Không và Cận Tông là hai người của hai thế giới khác nhau.Một người là con cưng của trời, công tử nhà tài phiệt, dạo chơi nhân gian, phóng túng tùy ý, bên cạnh lúc nào cũng vây quanh bởi gấm vóc lụa là, sống một cuộc đời nhẹ nhàng đến lạ.Một người là cô nhi bị vứt bỏ, lớn lên nơi phố chợ, dù cho nhan sắc, khí chất hay đầu óc đều thuộc hàng cực phẩm, nhưng cô vẫn phải dùng hết toàn lực mới có thể sống sót qua từng ngày gian khó.Cô từng nghe rất nhiều lời đồn đại ngông cuồng về anh, đến mức có người nói rằng: Lương Đình Không đã chơi đùa với rất nhiều cô gái, và những ai dính vào anh chẳng ai là có kết cục tốt đẹp.Vào ngày mưa hôm ấy, anh đưa cô về nhà. Thân hình nhỏ nhắn của cô lọt thỏm trong chiếc áo khoác rộng thùng thình của anh, cô hoảng loạn bước xuống từ ghế sau xe mô tô, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, trông hệt như một con thú hoang nhỏ bé chẳng ai cần.Anh nổi hứng thú, anh muốn nuôi chiều con thú hoang nhỏ này để vui đùa.Anh ghé sát tai cô, giọng điệu lưu manh nói: “Học bá à, thế giới này còn nhiều thứ phải học lắm. Cậu đi theo tôi đi, tôi dạy cậu.”Chẳng ngờ rằng, con thú hoang nhỏ bé kia sau khi học xong, lại quay đầu hung hăng cắn ngược Lương Đình Không.Ngày chia tay, rượu và thuốc lá không rời khỏi tay anh. Anh vừa hèn mọn lại vừa điên cuồng vì cô, nhưng rốt cuộc anh vẫn không thể giữ được cô.Người xem náo nhiệt được mở rộng tầm mắt: Thế mà tên lãng tử hư hỏng lại bị một cô nhi lạnh lùng đùa giỡn như thế.Nhiều năm sau, tại một bữa tiệc ồn ào với ánh đèn mê ly.Vì muốn có được suất nghiên cứu, Cận Tông cùng đồng nghiệp nam trong phòng thí nghiệm giả làm vị hôn phu thê, họ cùng nhau nâng ly kính rượu vị giáo sư vật lý già đang ngồi đó.E ngại Lương Đình Không có mặt ở đó, vị giáo sư không dám tự cao, ông khách khí nói: “Hai người vẫn là nên kính nhà đầu tư của phòng thí nghiệm trước đi.”Cận Tông bước đến trước mặt Lương Đình Không, cô mỉm cười ung dung: “Luật sư Lương, tôi kính anh.”Lương Đình Không nhếch môi, đôi mắt đen khép hờ, anh chẳng thèm đáp lại.Cận Tông cho rằng, anh sẽ không bao giờ cưng chiều cô nữa.Tiệc được một nửa, Cận Tông bị người đàn ông kéo mạnh ra sau tấm bình phong ở góc phòng bao rồi đè chặt xuống.Anh giam chặt vòng eo cô, đáy mắt u tối ngập tràn tính chiếm hữu. Ngón tay anh bóp nhẹ cằm cô, vừa ái muội cắn lên vành tai, vừa khàn giọng gằn từng chữ “Giờ em lại thích kiểu yên phận bên cạnh hắn ta thế này ư? Vậy tôi thì tính sao đây? Em đặt người đàn ông từng dạy em thế nào là điên cuồng vào chỗ nào rồi?”【Tiểu kịch trường】:Sau khi trưởng thành, Cận Tông vẫn thường nhớ lại mùa hè năm lớp 12 ấy. Tiếng ve kêu khàn đặc như thủy triều dâng, bao trùm tất cả.Trong phòng bida, Lương Đình Không bước lại gần, buông cây gậy của mình xuống, anh cầm lấy gậy của Cận Tông để dạy cô.“Mắt nhìn xa một chút, tính toán đường bóng, không nhất thiết một lần chỉ đụng một viên bi mục tiêu, phải dự tính phản ứng dây chuyền.”Ngón tay hai người chạm vào nhau, anh đứng ngay sau lưng cô, lồng ngực rắn chắc dán chặt vào tấm lưng mảnh khảnh. Hơi nóng độc đáo thuộc về anh truyền đến khiến hơi thở Cận Tông rối loạn.Đó là lần đầu tiên trong đời Cận Tông lại gần một người đến thế.Kể từ sau lúc đó, Cận Tông đã biết hình dạng của mây trời, hóa ra chính là dáng vẻ của Lương Đình Không.【Thông tin truyện】:Couple: Thiếu gia nhà tài phiệt kiêm Luật sư hư hỏng x Nữ nghiên cứu viên vật lý xinh đẹp, lạnh lùngThiết lập nam chính: Giả lãng tử, tên khốn thâm tình, sủng vợ lên trời.Dò mìn (Cân nhắc kỹ): Nữ chính được xây dựng hình tượng thực dụng, ban đầu chủ động quyến rũ nam chính vì mục đích riêng.Trước khi thành niên không có bất kỳ miêu tả tình cảm hay thân mật quá giới hạn nào.Một câu tóm tắt: Tình yêu cuồng nhiệt giữa luật sư lãng tử và nữ nghiên cứu viên xinh đẹp.Lập ý: Đầy ngập nhiệt huyết đã sôi trào, phải vì chân lý mà đấu tranh.
Truyenfast.com
Số Chương:  8
Hán Việt: Thu chuTác giả: Tương Hà Minh NgọcThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Gương vỡ lại lành , Niên thượng , Linh dị thần quái, Phá kính trùng viênChuyển ngữ: Hằng NguyễnSố chương: 8 ( Đã hoàn )Văn án: Yêu đương với người đã mất, cuối cùng tự mình lún sâu vào.Nghiêm Tú x Khổng Mộng Khoa – Câu chuyện về việc được người yêu cũ đã hóa thành quỷ cứu mạng.
Truyenfast.com
Số Chương:  14
Tên gốc: 青云不坠Tác giả: Mộ Tư Tại Viễn ĐạoThể loại: Ngôn tình dân quốc, SESố chương: 14 chươngVăn ánA Ngôn,Anh muốn tận trung với nước, em hiểu. Muốn đi thì đi, em ở Thượng Hải, đợi anh trở về.Em mãi là của anh. Nhớ anh.—–“Cô Đường đừng coi thường mình.” Phó Hoài Ngôn cúi sát, lời nói nặng tình: “Em khiến Phó mỗ cả đời này vướng bận.”Gương mặt nàng bừng đỏ rồi lảng đi, mắng: “Nói toàn điều hay ho.”“Những lời hay chỉ dành cho em.” Anh vuốt ve má nàng, giọng đầy lưu luyến: “Anh sắp phải đi, đừng giận anh.”Thanh Ý nhìn thẳng vào mắt anh, hỏi: “Bao giờ anh đi?”“Ba ngày nữa.” Anh đáp.“Khi nào anh về?”“Chưa biết.”“Phi công…” Nàng thầm thì, mắt ngước lên trời. Những đám mây trắng lững lờ trôi, bồng bềnh vô định như tương lai chưa thành hình.“Bảo vệ đất nước, tận trung vì nước, đó là điều anh mong muốn.” Anh nói nhỏ. “Đợi anh về, chúng ta sẽ thành hôn.”—–Anh nói, khi trở về, họ sẽ thành thân.Anh hứa, một năm nữa, sẽ cưới nàng.Anh sẽ không thất hứa.Xa cách, nàng không biết sự thật ra sao. Lòng vừa hụt hẫng, vừa lo lắng, bồn chồn không yên. Nàng viết thư cho Vĩ Thư, cũng bặt vô âm tín.Mãi đến cuối năm, cuối cùng nàng mới nhận được phong thư từ Hàng Châu.Nửa năm trời chờ đợi, Thanh Ý run rẩy mở phong bì. Một tấm ảnh rách rơi ra.Là tấm ảnh hai người chụp chung. Nhưng phần có Phó Hoài Ngôn đã bị xé mất, chỉ còn lại một nửa gương mặt nàng.Một dự cảm chẳng lành ập đến, nàng vội mở thư. Giấy vẫn là loại anh thường dùng, nét chữ vẫn là anh. Nhưng chỉ vỏn vẹn bốn chữ – như ngàn mũi tên xuyên thẳng vào tim.Hãy quên anh đi.Phó Hoài Ngôn.
Truyenfast.com
Số Chương:  10
Mỗi lần vị hôn phu đi nhậm chức, đều bắt ta phải đến trước để lo liệu sắp xếp.Không vì điều gì khác, chỉ vì để nữ nhi của ân sư của hắn ta có thể ở được thoải mái.Lần này Giang Yến Ly lại bị biếm xuống Thục Châu.Thế là hắn ta vội vã bảo ta dọn quán đậu phụ, ngồi thuyền đi Thục Châu.Có lẽ hắn ta thúc giục quá gấp, có lẽ ta vì phong hàn chưa khỏi nên đầu óc mơ màng.Thuyền đi được nửa đường, mới phát hiện mình đã nhầm thuyền.“Cô nương, thuyền của bọn ta là đi Lâm An, không phải đi Thục Châu”.Người lái thuyền tốt bụng, muốn đưa ta đến bến tiếp theo để đổi thuyền.Ta nhìn màn mưa phùn mờ mịt trên sông, nhìn rất lâu mới cất lời:“Không cần đâu, cứ đến Lâm An đi.”
Truyenfast.com
Số Chương:  8
Tôi ỷ vào việc Thẩm Độ không thể nói chuyện, luôn tùy tiện dịch lung tung ngôn ngữ ký hiệu của anh.“Cảm ơn” bị tôi dịch thành “nhớ em”, “đừng như vậy” bị tôi dịch thành “hôn một cái”, “tạm biệt” bị tôi dịch thành “tôi thích em”.Mặc kệ là ý gì, tất cả đều bị tôi dịch thành mấy lời ám muội.Ngay lúc tôi chuẩn bị tiếp tục trêu chọc Thẩm Độ, trước mắt bỗng xuất hiện những dòng bình luận:【Nữ phụ còn đang dịch bừa kìa? Sau khi nam chính hắc hóa, việc đầu tiên chính là cắt lưỡi cô.】【Sắp rồi sắp rồi, nam chính sắp gặp được nữ chính rồi, đáng thương nam chính cuối cùng cũng có người chịu khó dịch ngôn ngữ ký hiệu cho anh ấy.】【Ngồi chờ nữ phụ ác độc rời sân.】Tôi sợ đến mức trong đêm giả chết rút lui.Ba năm sau, Thẩm Độ bắt được tôi: “Giang Chiêu, em xong rồi.”Không phải chứ, sao anh vẫn còn nhớ đến cái lưỡi của tôi vậy?Tôi hít sâu một hơi, dùng tay ra dấu với anh:“Lâu rồi không gặp.”Sau đó, tôi nhìn thấy đôi mắt Thẩm Độ dần đỏ lên, giọng nói khàn khàn:“Em… em sao… không… không nói chuyện…”
Truyenfast.com
Số Chương:  79
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Xuyên việt, Ngọt văn, Cung đình hầu tước, Nhẹ nhàng, 1v1, Góc nhìn nữ chính, Tỷ đệ, Đọc tâm, Cung nữ GIỚI THIỆU Một tháng trước, Tô Trăn Trăn còn đang vùi đầu trong phòng nghiên cứu thảo dược. Một tháng sau, nàng đã trở thành một cung nữ nhỏ nhoi không tên không tuổi, đang quỳ gối nghe ma ma giáo huấn cung quy, học cách hầu hạ vị bạo quân của Đại Chu kia.Tô Trăn Trăn: “…”Vị bạo quân nọ vốn chẳng thích gặp người, vậy nên công việc của Tô Trăn Trăn thực ra rất nhàn hạ. Mỗi ngày, nàng chỉ cần tranh thủ quét dọn xong sân chầu trước khi hắn thức giấc, sau đó có thể đứng một bên mà thẫn thờ phát ngốc.Trời đông giá rét, sau khi làm xong việc, nàng ngồi dưới mái hiên vây quanh lò lửa nhỏ, vừa đun trà vừa gặm khoai lang. Đúng lúc ấy, một tiểu thái giám dáng người gầy gò, sắc mặt tái nhợt bỗng nhiên xuất hiện trước mặt nàng.Nhìn thấy những vết thương loang lổ trên tay hắn, Tô Trăn Trăn thoáng sững sờ. “Cái chốn hoàng cung ăn tươi nuốt sống người này…” Nàng bẻ đôi củ khoai lang đang cầm, đưa một nửa cho hắn: “Ăn không?”Lục Hòa Húc vừa giết người xong, đi dạo quanh cho khuây khỏa thì tình cờ quen biết một cung nữ mới. Nàng có đôi mắt cực kỳ trong trẻo, liếc một cái là có thể nhìn thấu tận đáy lòng. Khi hắn đưa tay chạm vào làn da nàng, liền nghe thấy tiếng lòng đầy cảm thán của đối phương: “Củ khoai này thật tuấn tú, đứa nhỏ này thật ngọt ngào, đáng tiếc lại là một thái giám.” Ồ, hóa ra nàng không nhận ra hắn.Nghe nói thái giám và cung nữ trong cung vì quá cô quạnh nên thường tìm người “đối thực” (kết thành đôi lứa hờ). Tô Trăn Trăn sống một mình trong viện nhỏ, không ai bầu bạn, cũng cảm thấy đôi chút cô đơn. Tiểu thái giám tuy nhỏ tuổi hơn nàng, nhưng lại có dung mạo khôi ngô, lại còn nghe lời, ngoan ngoãn. Nàng hỏi hắn có muốn làm đối thực với mình không, nàng hứa sẽ đối xử thật tốt với hắn.Tiểu thái giám dùng đôi mắt đen láy ấy nhìn nàng đăm đăm, nhìn thật lâu, rồi mới chậm rãi gật đầu. Tô Trăn Trăn vui mừng khôn xiết, nàng cắt chữ “Song Hỷ” dán lên cửa sổ, lại nấu một bàn thức ăn ngon, tổ chức một hôn lễ đơn sơ chỉ có hai người.Mãi cho đến một ngày, nàng phát hiện ra thân phận thật sự của tiểu thái giám nọ. Thế là, Tô Trăn Trăn bỏ trốn.Lục Hòa Húc sống trên đời mười mấy năm, lần đầu tiên gặp được một người đối đãi chân thành với mình, vậy mà nàng lại phản bội hắn. Hắn nhất định phải tìm thấy nàng, sau đó giết chết nàng.Tô Trăn Trăn nhìn người đàn ông tái xuất trước mặt mình sau năm năm đằng đẵng. Hắn đã rũ bỏ nét non nớt của thời thiếu niên, trở thành một vị đế vương thâm trầm, lạnh lẽo. Đôi bàn tay với khớp xương rõ ràng của hắn mở chiếc hộp gỗ đàn hương ra, để lộ một vạn cây kim châm bên trong.“Nàng từng nói với ta, kẻ phụ lòng chân thành sẽ phải xuống địa ngục nuốt một vạn cây kim.”Tô Trăn Trăn chỉ muốn vả chết chính mình của năm đó vì đã thốt ra câu nói này.–Vị đế vương thiếu niên có thuật đọc tâm x Mỹ nhân “ngầm” xuất thân từ thế gia Trung y.Tình chị em, văn phong nhẹ nhàng, đi sâu vào dòng cảm xúc đời thường.Lời nhắn của tác giả: Kiến thức Trung y trong truyện đều được tổng hợp từ internet, xin vui lòng không bắt chước.Châm ngôn tác phẩm: “Sống tiếp cho tốt.”Một câu giới thiệu: “Ta tưởng nàng muốn ám sát ta, ai ngờ nàng lại muốn tán tỉnh ta.”Từ khóa: Xuyên không, ngọt sủng, thoải mái, thuật đọc tâm.
Truyenfast.com
Số Chương:  87
Văn án:Trần Tri Dư, bà chủ một quán bar với thân hình bốc lửa, đầy sức hút, nói được chơi được thả thính cũng đỉnh cao. Mỗi một ánh mắt, mỗi một nụ cười đều tuyệt sắc nhân gian.Một ngày nọ, một quý bà tìm đến Trần Tri Dư, ra giá ba triệu tệ, yêu cầu cô đi lừa tình một cậu thiếu niên.Thiếu niên trong ảnh là một người có mặt mày tuấn tú, khí chất sạch sẽ, như tiên giáng trần.Vì tiền, Trần Tri Dư nhận nhiệm vụ này, vận hết mọi kỹ năng để tiếp cận chàng thiếu niên tên Quý Sơ Bạch ấy.Tuy Quý Sơ Bạch nghèo, nhưng vô cùng kiên định. Trần Tri Dư tốn biết bao công sức mới tán đổ được anh.Đêm đó, cô hoàn thành nhiệm vụ.Sáng hôm sau, Trần Tri Dư chỉ mặc chiếc sơ mi trắng của anh, hé đôi môi đỏ mọng, lạnh nhạt nói: “Sau này đừng liên lạc nữa. Tôi vốn chưa từng yêu anh.”Cô cứ tưởng Quý Sơ Bạch ắt sẽ đau đớn nài nỉ lấy cô, hoặc là nổi trận lôi đình.Ai ngờ, Quý Sơ Bạch chỉ khẽ ngước mắt, tựa lưng vào đầu giường, vẻ mặt ung dung: “Không yêu anh thật sao?”Trần Tri Dư cắn răng, nhẫn tâm nói: “Chưa từng yêu.”Qúy Sơ Bạch thở dài, tiếc nuối nói: “Xem ra ba triệu chưa đủ. Ngày mai anh sẽ thuê thêm người, trả sáu triệu, để em tiếp tục đến lừa tình anh nhé.”Trần Tri Dư: “…?? Cái đ** gì cơ?”#Tôi vất vả làm trap girl, ai ngờ cmn anh còn điên hơn tôi cơ à?##Ý thức phòng bị của chị gái hơi kém, để em trai đây dạy cho chị biết lẽ đời đắng cay nhé#Bà chủ bar đầy sức hút × Em sói con ngoài thì thiện lương bụng đầy toan tính giả heo ăn thịt hổChú thích:1. 1v1, ngọt, hài, song C.2. Văn phong tác giả có hạn, các chi tiết phi logic đều để phục vụ cốt truyện, không thích xin đừng chê.Một câu giới thiệu vắn tắt: Tôi vất vả làm trap girl, ai ngờ anh còn chơi chiêu cao hơn?Chủ đề: Dù cuộc đời có đổi thay thế nào, bạn mãi là phiên bản tốt nhất của chính mình.
Truyenfast.com
Số Chương:  142
Hạ Gia Lam tỉnh rồi. Nhưng nàng bị đói mà tỉnh giấc, khi mơ màng mở mắt, thấy một căn nhà rách nát lộ thiên, khóe miệng nàng nhếch lên một nụ cười, vẫn đang mơ mộng? Nhưng ngay khoảnh khắc sau, một tia sáng chiếu vào, trực tiếp đ.â.m vào mắt nàng, bị ánh sáng chói chang đó kích thích, Hạ Gia Lam chợt bừng tỉnh, giật mình ngồi bật dậy, đảo mắt nhìn quanh. Khiến nàng kinh hãi đến sững sờ, tim đập thình thịch. Đây là đâu? Miếu hoang sao? Nàng là ai? Bộ xiêm y rách rưới trên người này là để làm gì? Giày rách, mũ rách, cả chiếc cà sa trên người cũng rách nát? Ngay lúc đó, bụng nàng chợt réo lên từng hồi "ùng ục", Hạ Gia Lam hoàn hồn, xoa xoa bụng, lẩm bẩm một mình, “Ngươi kêu cái gì? Ta còn chưa kêu mà! Cái chốn quỷ quái này rốt cuộc là đâu? Chẳng phải ta đang hái t.h.u.ố.c ở Thần Long Sơn sao?” Ngay lúc đó, một luồng ký ức không thuộc về mình đột ngột ùa vào tâm trí, Hạ Gia Lam xoa xoa cái đầu nặng trĩu, “Trời ạ, có thể chậm lại một chút không? Ta còn chưa kịp nhìn rõ là gì! Ai chà, ta vẫn chưa nhớ ra, người này là ai vậy?”
Truyenfast.com
Số Chương:  87
 Những cơn mưa rào mùa hạ khiến cả thành phố trở nên ngột ngạt, mùi ẩm ướt nồng nặc xộc vào mũi. Cơn mưa vừa dứt, mặt đường vẫn còn loang loáng nước.  Tô Hi Nguyệt đứng tựa vào lan can trên làn dừng khẩn cấp của đường cao tốc. Thời tiết tồi tệ cộng với việc xe bị nổ lốp khiến sự bực bội trong lòng cô dâng cao như sóng trào.  Hôm nay cô vốn có lịch đi công tác phỏng vấn ở thành phố lân cận. Đang đi giữa đường cao tốc, cô càng lái càng thấy có gì đó sai sai, vừa định tấp xe vào lề thì "rầm" một tiếng, đầu xe đột ngột mất lái, đ.â.m sầm vào đuôi chiếc xe phía trước. Tô Hi Nguyệt giật b.ắ.n mình, vội vàng siết c.h.ặ.t vô lăng để giữ vững thân xe, đạp lính quýnh phanh, lết bánh thêm hơn tám mươi mét mới dừng hẳn lại được.  Đối phương là một chiếc Honda giá tầm hơn hai trăm triệu, cốp sau bị móp, sơn bong tróc khá nặng, nhưng xem ra vẫn chưa thê t.h.ả.m bằng xe của cô.  Tô Hi Nguyệt lập tức gọi điện cho bên bảo hiểm, hiện tại họ đang trên đường đến.
Truyenfast.com
Số Chương:  8
Ta là nữ quan Khởi Cư Chú giữ đúng quy củ nhất bên cạnh hoàng đế.Vào cung năm năm, khi ghi chép lời nói và hành động của ngài, ta chưa từng ngẩng đầu lấy một lần.Đêm tiệc trung thu, ta uống nhầm rượu cống từ Tây Vực.Chẳng ngờ lại đẩy vị cửu ngũ chí tôn kia ngã nhào trên long sàng, túm lấy long bào của ngài để lau nước mắt, còn mắng ngài là con ngựa giống chỉ biết phối giống.Ngày hôm sau ta hận không thể chết đi cho xong, quỳ trên mặt đất nói rằng đó là cái họa do người tỷ tỷ dã man từ ngoài cung xông vào gây ra.Hoàng đế xoa cằm, cười một cách âm hiểm:"Miễn tội chết cho ngươi. Đi gọi tỷ tỷ ngươi vào cung, trẫm đang thiếu một vị quý phi dám cởi quần của trẫm đây."
Truyenfast.com
Số Chương:  10
Sau bảy năm kết hôn, người tình mà Lương Dục Đình nuôi bên ngoài đã mang thai.Tôi đã chuẩn bị sẵn đơn ly hôn, dọn đồ rời khỏi nhà.Thấy vậy, anh ta im lặng vài giây rồi mới mở miệng.“Anh có lỗi với em, anh sẽ cố gắng bù đắp.”Người ngoài nhìn vào đều bảo tôi quá cứng đầu.Đàn ông trong giới thượng lưu, mấy ai mà không nuôi vài cô bên ngoài, chỉ cần không đụng đến vị trí chính thất thì coi như chưa có chuyện gì xảy ra.Nhưng tôi thì không nuốt trôi nổi.Tôi nhớ rất rõ.Năm đó, để lấy được Lương Dục Đình, tôi bỏ luôn công việc ngoại giao, một thân một mình chạy sang Hồng Kông.Còn anh ta, để cưới được tôi, bị người ta tông gãy xương chân, vậy mà vẫn cố lết cái chân gãy leo lên núi Phổ Đà.Quỳ ba bước, dập đầu đủ một nghìn không trăm tám mươi tám bậc thang chỉ để cầu duyên cho hai đứa.Mấy chuyện đó, anh ta quên sạch rồi.Còn tôi thì nhớ như in.Tôi nhìn thẳng vào anh ta, nói rõ ràng từng chữ.“Lương Dục Đình, tôi không cần anh bù đắp. Tôi chỉ cần anh ra đi tay trắng.”
Truyenfast.com
Số Chương:  12
 Ca ca của ta tên là Thương Ngô. Ta chưa bao giờ cảm thấy đó là một cái tên hay. Thương Ngô, Thương Ngô... đó cũng là tên của vùng đất cổ hoang vu nhất tận cùng phía Nam. Nơi ấy xương trắng đầy đồng, dân cư thưa thớt, ngay cả thần linh cũng rời bỏ. Ca ca là trưởng t.ử của gia tộc, mà dường như chỉ có đích trưởng t.ử của đại phòng mới xứng mang cái tên Thương Ngô ấy. Huynh ấy lúc nào cũng trầm mặc, đôi mắt u buồn rũ xuống, ta rất hiếm khi thấy huynh ấy vui vẻ. Ta thường xuyên leo cửa sổ lẻn vào phòng, nhặt mấy miếng bánh hoa quế rụng, ăn đến mức vụn bánh dính đầy mặt, chỉ để ngồi ngắm ca ca đọc sách, luyện chữ. Thế nhưng chân mày huynh lúc nào cũng nhíu c.h.ặ.t, ánh mắt đượm buồn khiến miếng bánh hoa quế trong miệng ta cũng chẳng còn vị ngọt thơm.