Chương 496: Chim kêu một tiếng như khuyên nhủ
Hôm nay viện của Chu Liễm náo nhiệt một cách hiếm hoi. Ngụy Bách không rời khỏi núi Lạc Phách, mà qua bên này đánh cờ với Chu Liễm.

Trên bàn đặt hai hũ cờ tinh xảo, là đồ ngự dụng cung đình mà Trần Bình An kiếm được trong lúc đi xa, không tính là mua hời, nhưng vừa nhìn đã khiến người ta ưa thích. Khi trở lại núi Lạc Phách đã tặng cho Chu Liễm.

Ngụy Bách tinh thông kỳ thuật, thường đến tìm Chu Liễm đánh cờ. Năm xưa Chu Liễm thích xem Tùy Hữu Biên và Lư Bạch Tượng đánh cờ, giả vờ mình là người trình độ thấp, thực ra kỳ lực không tầm thường. Chuyện này cũng không phải giấu giếm gì, suy cho cùng là do Chu Liễm chưa từng xem hai người Tùy, Lư là đồng đạo. Có điều hai người bọn họ đối xử với Chu Liễm chắc cũng như vậy.

Trịnh Đại Phong tuy bị tổn thương thân thể ở thành Lão Long, con đường võ đạo bị cắt đứt, nhưng thị lực và trực giác vẫn còn. Hắn đoán được có lẽ là động tĩnh do Trần Bình An gây ra, cho nên từ chân núi chạy tới đây.

Thằng bé áo xanh và cô bé váy hồng ở một bên quan sát, trong đó thằng bé áo xanh lại chỉ nước cờ lung tung cho lão đầu bếp. Chu Liễm cũng là người không có lòng hiếu thắng, thằng bé áo xanh bảo hạ cờ ở đâu, lão thật sự cầm cờ đặt xuống đó. Dĩ nhiên từ thế cân bằng biến thành thế xấu, lại từ thế xấu biến thành thế thua.

Cô bé váy hồng tuân thủ nguyên tắc quân tử xem cờ không lên tiếng, thấy vậy liền sốt ruột, không cho thằng bé áo xanh nói lung tung nữa. Cô vốn là trăn lửa hóa thân văn vận trong lầu sách họ Tào Chi Lan, sau khi mở mang linh trí, mấy trăm năm ăn không ngồi rồi, suốt ngày chỉ đọc sách giải sầu. Không dám nói là ngang với danh thủ hay cờ đợi lệnh gì đó, nhưng vẫn nhìn ra được xu thế của ván cờ.

Sầm Uyên Cơ đi hết quyền thế, tranh thủ lúc nghỉ ngơi, cũng chạy tới tham gia náo nhiệt. Cô có ấn tượng rất tốt với vị Ngụy tiên sinh phong thái thần tiên kia. Không có cách nào, Ngụy tiên sinh thật sự quá tuấn tú. Sự thân cận này của Sầm Uyên Cơ, không phải là tình cảm nam nữ ái mộ, mà cảm thấy cho dù chỉ nhìn đối phương thêm một lần, mình cũng có lời, coi như thưởng thức cảnh đẹp, bổ mắt mà.

Sầm Uyên Cơ không biết, trên núi Lạc Phách này, ngoại trừ sơn chủ trẻ tuổi khá kỳ quái dọa người, Chu lão thần tiên mà cô tin cậy nhất, vốn không phải võ phu cảnh giới thứ sáu đỉnh cao gì, mà là một vị võ phu cảnh giới Viễn Du thật sự. Còn gã đàn ông lưng gù hơn cả Chu lão thần tiên, được gọi là Đại Phong huynh đệ, từng là một vị võ phu cảnh giới Sơn Điên. Về phần ông lão chân trần trên lầu trúc, càng là võ phu điểm cuối trong truyền thuyết. Tám, chín, mười đều có đủ.

Nhờ thằng bé áo xanh giúp lại thêm phiền, Chu Liễm dĩ nhiên là thua cuộc, khiến cô bé váy hồng oán giận không thôi. Thằng bé áo xanh liếc nhìn ván cờ thê thảm bị ăn quân hàng loạt, tấm tắc nói:
- Chu lão đầu bếp, cờ thua một nước, dù bại vẫn vinh.

Chu Liễm gật đầu, giơ tay lên nói:
- Đúng là như vậy, lần tới hai ta tiếp tục cố gắng, huynh đệ đồng lòng, vượt mọi khó khăn.

Thằng bé áo xanh mặt mày hớn hở. Sau khi Chu Liễm giơ tay lên, hắn vội vàng xoa bóp cánh tay cho Chu Liễm, khoe khoang nói:
- Lão đầu bếp, có thể lão không biết, tay này của ta vốn có tiên khí. Đúng không, Ngụy Bách?

Nhớ năm xưa hắn từng vỗ vai chưởng giáo Lục Trầm mấy cái. Nếu chuyện này truyền tới Bạch Ngọc Kinh, mặc cho ngươi là tiên nhân hay thiên quân gì, có ai không giơ ngón cái lên, khen một câu anh hùng hảo hán?

Ngụy Bách mỉm cười nói:
- Lại ngứa da rồi?

Thằng bé áo xanh liếc xéo.

Đối với thần Bắc Nhạc Đại Ly không nói nghĩa khí này, thằng bé áo xanh không hề che giấu oán niệm của mình. Năm đó vì huynh đệ thủy thần sông Ngự nước Hoàng Đình, hắn đã thử xin triều đình Đại Ly một tấm lệnh bài thái bình vô sự, gặp trắc trở khắp nơi, nhất là đến chỗ Ngụy Bách càng thấy lòng người lạnh lẽo.

Cho nên một khi có đánh cờ, thằng bé áo xanh sẽ đứng bên phía Chu Liễm hò hét cổ động, nếu không thì cũng xum xoe nịnh bợ, xoa tay bóp vai cho Chu Liễm. Hắn chỉ muốn Chu Liễm lấy ra mười phần công lực, giết cho Ngụy Bách ném mũ vứt giáp, khiến Ngụy Bách phải quỳ xuống cầu xin, thua đến mức đời này cũng không muốn đụng vào quân cờ nữa. Tóm lại có hắn ở đây, Chu Liễm và Ngụy Bách đánh cờ, không hề dính dáng gì đến mấy chữ thanh nhàn tao nhã.

Chu Liễm đột nhiên hỏi:
- Hai ngươi đã thật sự quyết định rồi?

Thằng bé áo xanh ngước mũi lên trời, hừ lạnh một tiếng, nói:
- Nếu không nắm bắt, sẽ gặp phải độc thủ của Trần Bình An.

Cô bé váy hồng khẽ gật đầu.

Hóa ra hôm nay bọn họ đều đã có tên của mình, không phải tên bản mệnh, mà là dựa theo cách nói của Trần Bình An, cái tên sau này có thể đặt trong gia phả tổ sư đường.

Thằng bé áo xanh lấy tên là Trần Linh Quân, cô bé váy hồng thì là Trần Như Sơ.

Trịnh Đại Phong chế nhạo:
- Trần Linh Quân, cái thứ gì vậy? Ta thấy nên gọi ngươi Tiểu Thanh Thanh là được rồi, còn thuận miệng hơn.

Thằng bé áo xanh cũng không khách sáo với Trịnh Đại Phong, mắng:
- Đại Phong huynh đệ, ngươi biết cái rắm.

Trịnh Đại Phong cười ha hả nói:
- Ta biết ngươi.

Thằng bé áo xanh tức giận nói:
- Đừng nhiều lời, có bản lĩnh thì chúng ta phân cao thấp trên bàn cờ!

Ngụy Bách cười nhạo nói:
- Tự rước lấy nhục.

Trịnh Đại Phong nóng lòng muốn thử, xoa tay nói:
- Đánh cược nhỏ thì tâm tình vui vẻ, làm một chút nhé? Có điều kỳ lực của ngươi cao, nhường đi trước vẫn không được, phải nhường quân mới được. Vậy nhường ta hai quân đi, nếu không ta sẽ không đánh cược với ngươi.

Thằng bé áo xanh nửa tin nửa ngờ, nhíu mày nói:
- Nhường hai quân? Như vậy không phải là xem thường Đại Phong huynh đệ ngươi sao. Nhường một quân thì thế nào?

Ngụy Bách cười ha hả.

Chu Liễm vỗ trán một cái, Trịnh Đại Phong đào một cái hố rõ ràng như vậy, còn gắng sức nhảy vào.

Trịnh Đại Phong nhịn cười, cũng không định ức hiếp đứa nhóc cứng đầu cứng cổ này, khoát tay nói:
- Bỏ đi, sau này hãy nói.

Kỳ lực của Trịnh Đại Phong thế nào, rất đơn giản, Chu Liễm và Ngụy Bách đánh cờ, Trịnh Đại Phong giúp ai thì người đó thắng.

Có lẽ không thể nói Trịnh Đại Phong là đại trí giả ngu gì đó, nhưng nếu xét đến những người thông minh nhất ở động tiên Ly Châu năm xưa, Trịnh Đại Phong nhất định có tư cách chiếm một vị trí.

Thằng bé áo xanh liếc nhìn cô bé váy hồng, thấy đối phương khẽ lắc đầu.

Lúc này hắn mới bỗng nhiên tỉnh ngộ, con mẹ nó tên Trịnh Đại Phong này thật là gian xảo, thiếu chút nữa đã phá hư anh danh một đời của mình rồi.

Sầm Uyên Cơ yên lặng rời đi, tiếp tục luyện quyền.

Vào ban ngày cô sẽ lựa chọn non xanh nước biếc trên núi Lạc Phách, một thân một mình, đi thế sáu bước.

Đến buổi tối cô sẽ ở lại trong viện, ít nhất ở gần chỗ Chu lão thần tiên một chút. Không cần quá lo lắng lúc bị người ta sàm sỡ, kêu trời trời không thấu, gọi đất đất không linh.

Thằng bé áo xanh nhìn sắc trời, dự định đến cửa tiệm ở trấn nhỏ tìm Bùi Tiền chơi đùa. Cô bé váy hồng chắp tay tạm biệt đám người Chu Liễm, bảo thằng bé áo xanh chờ một chút, hạt dưa trong túi cô không đủ.

Sau khi Sầm Uyên Cơ và hai đứa nhóc rời đi, Trịnh Đại Phong nói:
- Đột phá cảnh giới như vậy, lại nên xuống núi rồi. Trẻ tuổi thật tốt, bận rộn thế nào cũng không cảm thấy mệt.

Chu Liễm cười nói:
- Đại Phong huynh đệ cũng trẻ tuổi, lại anh tuấn, chỉ thiếu một cô vợ.

Trịnh Đại Phong đưa tay ấn hờ hai bên, nói:
- Chu lão ca, những lời thật lòng này đừng treo bên miệng, dễ khiến người ta oán hận.

- Ta thấy Trần Bình An gấp gáp đi xa như vậy, hai người các ngươi công lao không nhỏ.
Ngụy Bách cười đứng lên:
- Ta phải về chuẩn bị cho tiệc dạo đêm, qua mười ngày nữa sẽ ồn ào, rất phiền phức.

Viện nhỏ trở nên an tĩnh.

Chu Liễm bắt đầu thu dọn bàn cờ. Trịnh Đại Phong ngồi ở vị trí ban nãy của Ngụy Bách, giúp bỏ quân cờ vào hũ.

Chu Liễm nói:
- Đoán thử xem, sau khi thiếu gia nhà ta đột phá cảnh giới, liệu có tìm ngươi tán gẫu không? Nếu như có, lại làm sao mở miệng?

Trịnh Đại Phong nói:
- Có lẽ sẽ đến chân núi tìm ta, muốn an ủi ta, tránh cho ta trong lòng khó chịu. Nhưng chắc sẽ không tán gẫu nhiều, đại khái chỉ uống rượu với ta mà thôi. Thực ra ta lại hi vọng thằng nhóc này sẽ không đến tìm. Ngươi nói xem, lúc này núi Lạc Phách mới có mấy người, cứ lao tâm lao lực như vậy, sau này thật sự nhiều người rồi, cả một môn phái trên núi, hắn chiếu cố được sao? Còn muốn tu hành nữa không? Chu lão ca, ngươi rất biết cách khuyên nhủ người khác, có cơ hội thì hãy tìm Trần Bình An thổ lộ một chút.

Chu Liễm dọn dẹp quân cờ, phiền muộn nói:
- Khó.

Trịnh Đại Phong bỗng dưng nói một câu:
- Ngụy Bách đánh cờ, chừng mực vừa đủ, dày mỏng thỏa đáng.

Chu Liễm “ừ” một tiếng, không nói gì thêm.

Trịnh Đại Phong giống như cười trên nỗi đau của người khác:
- Trần Bình An đột phá cảnh giới như vậy, sư muội chí khí cao của ta trong tiệm thuốc, có lẽ lại phải chịu tội rồi.

Chu Liễm cười cười, hơi tiếc nuối nói:
- Sầm Uyên Cơ cũng không khá hơn.

Trịnh Đại Phong gian xảo nói:
- Khi đó ở núi Phi Vân, nếu Trần Bình An thật sự nói như vậy, tên lông mày dài Tạ gia mới là người phiền lòng nhất.

Chu Liễm gật đầu nói:
- Tại đất lành Ngẫu Hoa, những môn phái giang hồ hơi lớn một chút, có nam nhân nào lúc còn trẻ không bị sư tỷ sư muội làm thương tâm? Xem ra thế giới Hạo Nhiên cũng tương tự.

Chẳng biết tại sao Trịnh Đại Phong lại nhớ tới tiệm thuốc Khôi Trần ở thành Lão Long, nơi đó thời gian trôi đi một cách thong thả, rảnh rỗi thì lật xem sách, sưởi nắng mặt trời.

Hai tay hắn ôm sau đầu, nhớ tới một thiếu nữ ngây thơ, giống như một vò rượu thuốc, đắng đến mức không chịu nổi, nhưng lại không nhịn được muốn uống tiếp. Cuối cùng suy nghĩ xoay vòng, nhớ tới một cô gái thường dạo chơi trước mắt mình, hắn lại sợ run cả người. Hắn nuốt một ngụm nước bọt, chắp hai tay trước ngực giống như đang xin lỗi người khác, mặc niệm: “Cô nương là người tốt, nhưng Trịnh Đại Phong ta thật sự không có phúc hưởng thụ.”

Chu Liễm nhìn về phía lầu trúc.

Trịnh Đại Phong hỏi:
- Đánh cược không? Trần Bình An là nằm hay đứng đi ra?

Chu Liễm mỉm cười nói:
- Thiếu gia nhà ta võ công cái thế, anh minh thần võ... dĩ nhiên là nằm rời khỏi phòng.

Trịnh Đại Phong bất đắc dĩ nói:
- Vậy còn đánh cược cái rắm gì.

Nhưng cuối cùng ngoài dự liệu của Chu Liễm và Trịnh Đại Phong, Trần Bình An lại bình yên vô sự đi ra lầu trúc.

Sau đó Trần Bình An ngồi một đêm ở bàn đá bên vách núi, cho đến khi trời sáng mới trở về tầng trệt ngủ say.

Hai ngày sau đó, Chu Liễm tiếp tục đi lên tầng hai hưởng phúc. Còn Trần Bình An quả thật đi tìm Trịnh Đại Phong, nhưng không tìm thấy, sau khi do dự một lúc, hắn quyết định trở về trên núi.

Sau đó phòng kiếm ở bến thuyền núi Ngưu Giác, lục tục nhận được phi kiếm truyền thư gởi cho Trần Bình An.

Đầu tiên là hồi âm của Lưu Chí Mậu đảo Thanh Hiệp, nói rằng hôm nay Hồng Tô phủ Xuân Đình đã không còn làm nữ quan trong phủ, lại trở về phủ Chu Huyền làm người canh cổng. Đối với chuyện này, Lưu Lão Thành bảo cứ thuận theo tự nhiên, đảo Thanh Hiệp chỉ cần đảm bảo đời này cô ấy không gặp tai ương là được.

Ngoài ra phủ Hoành Ba đã bắt đầu xây dựng lại. Nhưng Chương Diệp giống như cắn lộn thuốc, đã rời khỏi đảo Thanh Hiệp, chỉ xin Lưu Chí Mậu một miếng ngọc bài cung phụng thấp nhất, cùng với một bộ bí tịch tiên gia và một món pháp bảo. Sau đó chạy đến môn phái nhỏ không có tiếng tăm ở núi Cốt Lạc, mai danh ẩn tích, làm khách khanh cho người ta.

Cuối cùng Lưu Chí Mậu cho Trần Bình An hai lựa chọn. Lúc trước lão đã cam kết, sau khi bình yên vượt qua cửa ải khó khăn, sẽ có lễ vật đem tặng. Cho nên một là Trần Bình An chờ đợi, lão sẽ nhờ người mang lễ vật đến thăm quận Long Tuyền, hai là xem như thanh toán xong khoản nợ còn thiếu nhà kho đảo Thanh Hiệp.

Trần Bình An dùng phi kiếm hồi âm, đơn giản vắn tắt, chỉ có ba chữ “thanh toán xong”.

Còn như kết cục của đám người Điền Hồ Quân đảo Tố Lân, Trần Bình An không hỏi.

Bức thư thứ hai đến từ Lưu Trọng Nhuận đảo Châu Sai, nói với Trần Bình An một chuyện bí mật. Vị lão bà bà địa tiên Kim Đan kia, kim đan vốn đã mục nát, chỉ dựa vào một chút hơi sức gắng gượng, dây lòng đã căng thẳng quá lâu. Đợi đến khi hồ Thư Giản đại cục đã định, đảo Châu Sai chẳng những không gặp nạn, ngược lại còn thu lợi rất nhiều. Dây lòng của bà ấy đột nhiên buông lỏng, lo lắng vui mừng qua đi, hoàn toàn dầu hết đèn tắt, vào thu năm nay đã qua đời rồi.

Trong thư Lưu Trọng Nhuận thẳng thắn nói, lão bà bà khuyên cô đừng tính toán chút tiền tài đan dược trong kho tàng Thủy điện. Cho nên cô muốn làm một vụ mua bán khác với Trần Bình An. Đảo Châu Sai cũng muốn học theo Ngọc Khuê tông trên cao kia, đưa một số tu sĩ đệ tử tới quận Long Tuyền Đại Ly nằm cuối phía bắc một châu, cách xa thị phi, an tâm tu đạo.

Vì vậy Trần Bình An bất kể là cho cô thuê một mảnh đất có phong thủy tốt, hay là bán cho đảo Châu Sai, cứ việc ra giá. Dù phải đập nồi bán sắt cô cũng sẽ đồng ý, nhất định không thiếu Trần Bình An hắn một đồng nào.

Trần Bình An hồi âm một phong thư, cũng rất dứt khoát, nói mình không bán ngọn núi, nhưng có thể cho thuê. Chỉ là sau khi nhận được thư, cho dù cô lập tức lên đường chạy tới Đại Ly, có lẽ hắn cũng đã rời khỏi quận Long Tuyền. Cô chỉ cần tìm một người tên là Chu Liễm ở núi Lạc Phách, thương nghị chuyện này là được.

Cố Xán cũng gởi thư tới. Đại khái nói về tiến triển tu hành của Tăng Dịch và Mã Đốc Nghi, cùng với tiền thần tiên dự tính cho tế đàn giải nạn đầu tiên, từng phân đoạn cần bao nhiêu, viết rất rõ ràng.

Trần Bình An trả lời một phong thư, nói khoản tiền thần tiên đầu tiên, sẽ nhờ người giúp đưa tới hồ Thư Giản, bảo ba người bọn họ cứ an tâm du lịch. Hắn lại không nhịn được nhắc nhở thêm một số chuyện vặt vãnh. Viết thư xong đọc lại, ngay cả chính hắn cũng cảm thấy dông dài, rất phù hợp với phong cách của tiên sinh sổ sách đảo Thanh Hiệp năm ấy.

Trước khi đến núi Ngưu Giác gởi thư, Trần Bình An liếc nhìn hòm trúc nơi góc tường, bên trong còn đặt một cái lồng than mang về từ hồ Thư Giản.

Sau đó là thư của Quan Ế Nhiên. Trong thư vị con cháu họ Quan xuất thân hào phiệt đỉnh cao của Đại Ly này cười nói, lúc vị Đổng bán thành quận Long Tuyền kia tới thành Trì Thủy, ngoại trừ mang theo rượu nếp đặc biệt do Đổng Thủy Tỉnh sản xuất, bán tới kinh kỳ Đại Ly xa xôi, còn phải mang theo một bình rượu ngon của Trần Bình An, nếu không hắn sẽ không mở cửa đón khách.

Sau khi nhận được phong thư này, Trần Bình An liền đến núi Phong Lương một chuyến, tìm được Đổng Thủy Tỉnh. Hắn ăn một tô hoành thánh, tán gẫu chuyện này với Đổng Thủy Tỉnh. Những gì nên nói, dù có dễ nghe hay không, đều dựa theo suy tính trong đầu nói rõ. Đổng Thủy Tỉnh nghe rất nghiêm túc, không sót một chữ, cảm thấy điểm nào mấu chốt, còn sẽ hỏi lại Trần Bình An nhiều lần.

Chuyện này khiến Trần Bình An càng yên tâm hơn, liền nghĩ xem có nên nhắn tin cho thành Lão Long hay không. Thực ra có thể lên tiếng với Phạm gia và Tôn gia, được hay không được, rốt cuộc vẫn phải xem bản lĩnh của Đổng Thủy Tỉnh. Có điều sau khi suy nghĩ một phen, hắn vẫn quyết định chờ đến khi Đổng Thủy Tỉnh và Quan Ế Nhiên gặp mặt rồi tính sau. Chuyện xấu không sợ sớm, chuyện tốt không sợ muôn.

Sau đó Trần Bình An rời khỏi núi Phong Lương, trở lại núi Lạc Phách, vừa khéo từ xa nhìn thấy Sầm Uyên Cơ đang đi thế dọc theo đường núi.

Trần Bình An cũng không chào hỏi, chỉ lo vừa giơ tay lên tiếng, lại khiến cô nương này suy nghĩ nhiều.

Không ngờ Sầm Uyên Cơ giống như mắt không nhìn nghiêng, lại dùng khóe mắt liếc nhìn sơn chủ trẻ tuổi. Sau khi thấy Trần Bình An cố ý chọn một con đường khác lên núi, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Có điều làm như vậy, chút quyền ý như ẩn như hiện trên người cũng bị cắt đứt.

Trần Bình An không nhịn được dừng bước, quay đầu nhẹ giọng nói với cô:
- Sầm cô nương, chuyện luyện quyền nuôi ý, rất kiêng kị làm đứt sợi dây chân khí thuần túy hiện ra bên ngoài...

Sầm Uyên Cơ vươn một tay ra, đặt ở trước người, giống như cố gắng che giấu thân hình thướt tha của mình. Có lẽ là cảm thấy động tác này quá lộ liễu, lo lắng khiến cho sơn chủ trẻ tuổi không quản được ánh mắt, cô liền chậm rãi nghiêng người qua, mím chặt môi, không nói chuyện cũng không nhìn hắn.

Trần Bình An bất lực, đành phải yên lặng xoay người lên núi.

Đến ngoài lầu trúc, nghe động tĩnh, Chu Liễm chắc là đang ở trong phòng dốc sức xuất quyền, dùng cảnh giới Viễn Du gian nan đối mặt với cảnh giới Kim Thân của Thôi Thành.

Thỉnh thoảng lầu trúc sẽ rung chuyển ầm ầm.

Trần Bình An ngồi ở bàn đá, lại muốn cắn hạt dưa.

Lúc hoàng hôn, Bùi Tiền và hai đứa nhóc đã chính thức lấy tên là “Trần Linh Quân” và “Trần Như Sơ”, cùng nhau trở lại núi Lạc Phách.

Thạch Nhu nói cô ở bên kia trông tiệm là được, không theo trở về.

Trần Như Sơ ngồi bên cạnh bàn, cúi đầu, có phần áy náy.

Trần Linh Quân tùy ý ngồi đối diện với Trần Bình An, cười hỏi:
- Lão gia, ngài cảm thấy cái tên mới này của tôi thế nào? Có kiêu ngạo không? Có bá khí không?

Trần Bình An cười gật đầu nói:
- Rất không tệ.

Sau đó hắn quay sang nói với Trần Như Sơ:
- Của ngươi cũng rất tốt.

Lúc này Trần Như Sơ mới ngẩng đầu lên, xấu hổ cười một tiếng. Sở dĩ cô lấy cái tên này, là hi vọng quan hệ của mình và lão gia vẫn luôn tốt đẹp lâu dài, giống như lần đầu gặp gỡ.

Bùi Tiền lại không hài lòng lắm vì hai người tự tiện chủ trương, oán giận nói:
- Sư phụ, gia có gia pháp, sơn có sơn quy, con cảm thấy bọn họ thiếu chỉnh đốn. Bỏ đi, không nói Trần Như Sơ nữa, hồ đồ vô tri, về tình có thể tha thứ. Nhưng tên Trần Linh Quân này, sư phụ ngài không biết đâu, khi đến tiệm Áp Tuế, chỉ muốn khắc tên của hắn lên tất cả bàn ghế.

Hai tay Trần Linh Quân khoanh trước ngực, tự tin nói:
- Cái tên rộng rãi phóng khoáng như vậy, nếu không phải ngươi ngăn cản, chỉ cần để ta viết đầy tiệm, bảo đảm buôn bán thịnh vượng, tài nguyên tấp nập.

Trần Bình An vừa bực vừa buồn cười nói:
- Ngươi bớt ăn không nói có đi.

Trần Linh Quân đột nhiên mặt ủ mày chau.

Trần Bình An ngẫm nghĩ, hỏi:
- Có phải là vì một số thần linh núi sông nước Hoàng Đình, cũng sẽ tham gia tiệc dạo đêm lần này?

Trần Linh Quân “ừ” một tiếng, mở cánh tay ra, nằm sấp xuống bàn.

Trần Như Sơ muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn ngồi cắn hạt dưa với Bùi Tiền.

Trần Bình An nói:
- Lát nữa ta sẽ nói với Ngụy Bách, cho ngươi đến núi Phi Vân, đi theo bên cạnh hắn, cùng nhau tham gia bữa tiệc này.

Trần Linh Quân ngẩng đầu lên, vẻ mặt mơ màng hỏi:
- Vì sao ngài muốn lãng phí nhân tình như vậy. Cho dù tôi muốn giả làm anh hùng hảo hán, cũng không phải là thật, chỉ cần vừa cầu xin giúp người ta, sẽ lập tức lộ ra.

Trần Bình An mỉm cười nói:
- Ẩn sĩ tự có diệu kế, có thể khiến ngươi nổi bật, lại không cần phiền lòng, chỉ cần uống rượu là được rồi.

Trần Linh Quân không tin tưởng lắm, hỏi:
- Không lừa tôi chứ?

Trần Bình An đưa tay vơ một nắm hạt dưa, nói:
- Không tin thì thôi.

Trần Linh Quân hớn hở, đi vòng qua sau người Trần Bình An, cười đùa cợt nhả hỏi:
- Lão gia, vai có mỏi không?

Trần Bình An nói:
- Vai không mỏi, sọ não đau.

Trần Linh Quân ủ rũ thu tay, hiếm hoi lại có vẻ áy náy, tùy ý tìm một cái cớ, đi tìm con rắn đen kia chơi đùa, nói dễ nghe là giúp lão gia tuần tra các ngọn núi mới.

Bùi Tiền quay đầu nhìn theo bóng lưng Trần Linh Quân, thở dài nói:
- Đúng là trẻ con chưa trưởng thành.

Khóe miệng Trần Như Sơ vừa mới nhếch lên, liền bị Bùi Tiền trừng mắt một cái, gương mặt nhỏ nhắn lập tức căng cứng.

Trần Bình An cười nói:
- Làm sao đều lấy họ Trần, là chủ ý của ai?

Trần Như Sơ chỉ về hướng Trần Linh Quân rời đi, nói:
- Của hắn.

Trần Bình An hơi bất ngờ.

Trần Như Sơ cười hỏi:
- Lão gia vốn định đặt tên gì cho chúng tôi? Có thể nói không?

Bùi Tiền cướp lời kêu lên:
- Ngươi gọi là đồ ngốc nhỏ, hắn gọi là đồ ngốc lớn, chính là như vậy.

Trần Bình An búng một hạt dưa, bắn trúng trán Bùi Tiền.

Lúc Bùi Tiền xoa trán, Trần Bình An cười nheo mắt lại, chậm rãi nói:
- Vốn định đặt tên cho hắn là “Cảnh Thanh”, thanh trong thanh triệt (trong vắt), âm đọc gần giống thanh của thanh sắc (màu xanh). Hắn thích mặc y phục màu xanh mà, lại thân thiết với nước, mà nước cần trong vắt. Ta dựa vào một câu thơ, mới có cái tên như thế, lấy từ câu “cảnh vũ sơ quá sảng khí thanh” (sau cơn mưa không khí trong lành). Ta cảm thấy câu này là một điềm báo tốt, cũng miễn cưỡng xem như có một chút lời văn.

- Còn ngươi thì gọi là “Noãn Thụ”, đến từ câu “noãn luật tiềm thôi, u cốc huyên hòa, hoàng ly phiên phiên, sạ thiên phương thụ” (âm luật thúc giục, khe sâu ấm áp, hoàng oanh giương cánh, vừa bay lên cây). Ta cảm thấy ý cảnh rất đẹp. Hai người, hai câu, đều là đầu đuôi lấy một chữ, đầu xuôi đuôi lọt.

Trần Như Sơ lã chã muốn khóc, dường như cảm thấy cái tên do lão gia đặt càng tốt hơn.

Trần Bình An vội vàng an ủi:
- Tên của các ngươi hiện giờ cũng rất tốt.

Trần Như Sơ không nói lời nào, đứng dậy chắp tay tạm biệt Trần Bình An, sau đó rời đi, chắc là trở về nơi ở của mình lén khóc rồi.

Trần Bình An giơ tay gọi lại, nhưng không thể giữ được nha đầu ngây thơ này.

Hắn trừng mắt nhìn Bùi Tiền vẫn vô tâm ở đó cắn hạt dưa, nói:
- Còn không đi theo?

Bùi Tiền “à” một tiếng, đuổi theo Trần Như Sơ vốn đang ước tên của mình là Trần Noãn Thụ.

Trần Bình An thở dài.

Sớm biết như vậy, không nên khoe khoang chút học vấn đáng thương trong bụng mình.

Hắn phủi phủi tay, đứng lên, chuẩn bị tới núi Phi Vân một chuyến, nói với Ngụy Bách chuyện của thằng bé áo xanh. Cầu người làm việc, dù sao cũng phải có một chút thành ý. Hơn nữa hắn cũng muốn đi dạo thư viện Lâm Lộc một lần, xem có thể “vừa khéo” gặp được Cao Huyên hay không.

Nhưng gió mát thổi vào mặt, một bộ áo trắng đã đứng bên cạnh Trần Bình An.

Vị khách không mời này ngồi xuống ghế đá, bắt đầu cắn hạt dưa.

Đây có thể xem như là vật họp theo loài, người chia theo nhóm?

Trần Bình An nói đùa:
- Đã muốn luyện hóa món đồ kia, lại phải chuẩn bị tiệc dạo đêm, mỗi ngày lại còn chạy tới chỗ ta, thật xem núi Lạc Phách là nhà rồi à?

Ngụy Bách xua tay nói:
- Không làm chậm trễ. Ta không giống với ngươi, ngươi nếu có thể bận rộn thì tuyệt đối không nhàn rỗi, còn ta nếu có thể nhàn rỗi thì tuyệt đối không bận rộn.

Không đợi Trần Bình An lên tiếng, Ngụy Bách lại nói:
- Chuyện của Trần Linh Quân, giao cho ta được rồi.

Trần Bình An nói:
- Cảm ơn.

Ngụy Bách nở nụ cười đầy thâm ý.

Trần Bình An cười nói:
- Chỉ khách sáo với ngươi một chút thôi.

Ngụy Bách hỏi:
- Khi nào lên đường?

Trần Bình An hơi tiếc nuối, nói:
- Thật sự không thể kéo dài được nữa, đành phải bỏ lỡ tiệc dạo đêm lần này.

Ngụy Bách hờ hững nói:
- Không sao, cách mười năm ta lại có thể tổ chức một lần.

Trần Bình An vươn một tay ra, nói:
- Đừng, ta không gánh nổi tiếng xấu này. Yến tiệc như vậy, không nói đến triều đình Đại Ly phải huy động nhân lực, những thần linh núi sông và các lộ anh linh kia cũng phải tự móc tiền túi, chuẩn bị quà tặng. Chỉ cần lộ ra một chút tin đồn, sau này ta đừng mong ở lại quận Long Tuyền nữa.

Ngụy Bách lắc đầu nói:
- Không liên quan nhiều đến ngươi.

Trần Bình An nhìn Ngụy Bách. Ngụy Bách khẽ gật đầu.

Trần Bình An cũng không nói nữa.

Bởi vì như vậy nghĩa là trong vòng mười năm, Ngụy Bách có thể luyện hóa thành công mảnh vỡ kim thân lưu ly kia.

Dựa vào thời cơ này, Ngụy Bách có hi vọng bước vào năm cảnh giới cao. Chỉ cần mấy chữ “có hi vọng”, trên thanh thế đã có thể vững vàng đè ép năm thần núi Nhạc Đại Ly trước kia. Đến lúc đó sẽ càng danh chính ngôn thuận, triều đình Đại Ly và trên núi, dĩ nhiên sẽ không có dị nghị.

Thần núi Nhạc chính thức, cai quản địa bàn núi sông, giống như thánh nhân trấn giữ thế giới nhỏ, có thể nâng cao một cảnh giới.

Nếu thật sự để Ngụy Bách phá vỡ vách chắn, bước vào cảnh giới Ngọc Phác, ý nghĩa lớn lao, ảnh hưởng sâu xa càng không thể đo lường.

Trần Bình An cảm thấy, ngoại trừ mảnh vỡ kim thân lưu ly ngàn năm khó gặp kia, Ngụy Bách có thể tháo gỡ vướng mắc trong lòng, hoặc là có một sự hi vọng mới, cũng cực kỳ quan trọng.

Ngụy Bách đứng lên, vái chào nói:
- Trần Bình An, cảm ơn.

Không đợi Trần Bình An lên tiếng, Ngụy Bách đã cười híp mắt bổ sung một câu:
- Khách sáo với ngươi một chút thôi.

Sau đó nhoáng lên rồi biến mất.

Trần Bình An ngẩng đầu nhìn trời, bất giác đã là trăng sáng sao thưa.

Thỉnh thoảng thích ẩn cư sông núi, ban đêm trăng sao sáng theo người.

Ngụy Bách chính là thần tiên tiêu dao như vậy.

Thật là hâm mộ.

Truyện Kiếm Lai được dịch tại Tàng Thư Viện.

---------

Sau đó mấy ngày, giống như đã hẹn trước, từng nhóm khách lục tục tới thăm viếng núi Lạc Phách.

Đều là tu sĩ ở các ngọn núi lân cận, một là ở lại phủ đệ tiên gia tu hành, hai là ở bên này có thể dễ liên lạc với họ Tống Đại Ly. Phần nhiều là địa tiên Kim Đan, kém nhất cũng là tu sĩ cảnh giới Long Môn.

Hôm nay Trần Bình An đối nhân xử thế, không dám nói là giọt nước không lọt, nhưng chung quy sẽ không xảy ra sơ suất lớn.

Nhưng sau đó lại có hai nhóm khách mà Trần Bình An không nghĩ tới, là người quen, cũng có thể gọi là bằng hữu.

Phân biệt từ nam bắc đến đây.

Một nhóm người từ kinh thành Đại Ly tới đây, gồm ba thầy trò, tìm đến tiệm Áp Tuế. Vừa lúc Thạch Nhu đang ở đó, kết quả hai bên đều mang theo đề phòng, thăm dò lẫn nhau một phen. Sau đó Thạch Nhu trở về núi Lạc Phách một chuyến, báo tin cho Trần Bình An.

Trần Bình An lập tức dẫn theo Thạch Nhu xuống núi, đi tới trấn nhỏ, bên cạnh đương nhiên còn có cái đuôi Bùi Tiền.

Đến cửa tiệm ở ngõ Kỵ Long, thầy trò đối phương thiếu chút nữa đã không nhận ra Trần Bình An.

Trần Bình An lại không hề cảm thấy xa lạ. Vị đạo sĩ mắt mù kia vẫn như trước, đeo một thanh kiếm gỗ đào tự mình làm, bên hông là một xâu lục lạc màu bạc, đạo bào cũ kỹ, chân mang giày cỏ. Với bộ dáng này, đương nhiên rất khó có buôn bán chủ động đưa tới cửa.

Lão đạo nhân tên Từ Doanh Chấn, đạo hiệu là Huyền Cốc Tử, biết một chút lôi pháp Đạo môn, dẫn theo hai đệ tử “nhặt được” vân du bốn phương. Năm xưa đối diện với nữ quỷ áo cưới, ông ta không chiếm được chút ưu thế nào, thiếu chút nữa đã thân chết đạo tan, cũng xem như cùng chung hoạn nạn với bọn Trần Bình An. Lúc chia tay, Từ Doanh Chấn đã tặng một bức “Sưu Sơn Đồ” tổ truyền sư môn, còn Trần Bình An thì tặng một viên đá mật rắn cho thiếu niên chân thọt cầm phướn gọi hồn kia.

Tiểu cô nương mặt tròn được gọi là Tửu Nhi, máu tươi của cô có thể làm “suối bùa” cực kỳ hiếm thấy trong phái bùa chú, cho nên sắc mặt quanh năm hơi tái.

Có điều hôm nay vóc dáng của “thiếu niên chân thọt” đã không khác gì đàn ông trai tráng. Tiểu cô nương Tửu Nhi cũng cao hơn rất nhiều, gương mặt tròn trịa gầy hơn một chút, sắc mặt hồng hào, đã là một thiếu nữ yểu điệu.

Lần trước ở thư viện Sơn Nhai, Lý Bảo Bình còn nhắc đến Tửu Nhi với Trần Bình An, nói rất nhớ cô ấy. Năm đó tiểu cô nương mặc áo bông đỏ và tiểu cô nương Tửu Nhi rất hợp ý nhau.

Thiếu niên chân thọt và Tửu Nhi đều không dám nhận Trần Bình An.

Một mặt là khoảng bảy năm không gặp, Trần Bình An từ thiếu niên giày cỏ tay cầm dao chẻ củi mở đường, đã biến thành một người trẻ tuổi áo xanh đeo kiếm. Mặt khác là cho dù Trần Bình An đã nghỉ ngơi thỏa đáng ở núi Lạc Phách, vẫn hơi có vẻ gầy gò. May mà gò má không lõm xuống đến mức dọa người như ở hồ Thư Giản, nếu không hai đệ tử của lão đạo nhân càng không dám nhận.

Cuối cùng đã xác định thân phận của Trần Bình An, Từ Doanh Chấn vui vẻ không thôi.

Trần Bình An cười hỏi bọn họ đã dùng cơm chưa, vừa nghe là chưa, liền kéo bọn họ tới một quán rượu hôm nay buôn bán tốt nhất trấn nhỏ.

Trên bàn rượu, Từ Doanh Chấn nhấp một ngụm rượu, vuốt râu cười nói:
- Trần công tử, vì sao hôm nay Nguyễn tiểu thư không ở trong tiệm nữa?

Năm đó chia tay, Trần Bình An bảo bọn họ khi tới trấn nhỏ có thể tìm ngõ Kỵ Long và Nguyễn Tú. Có điều khi ấy Từ Doanh Chấn không định dừng chân ở trấn nhỏ, vẫn cáo từ rời đi, muốn gây dựng sự nghiệp ở kinh thành Đại Ly, trở nên phú quý.

Không ngờ kinh thành Đại Ly ngọa hổ tàng long, chút đạo hạnh nhỏ bé của ba thầy trò vốn không đáng kể. Từ Doanh Chấn lại không muốn tiết lộ lai lịch của đệ tử Tửu Nhi, cho nên không có thành tựu gì. Lăn lộn vài năm như vậy, chỉ kiếm được một ít vàng thật bạc trắng. Mấy ngàn lượng, nếu đặt trong gia đình bình thường ở dân gian nông thôn, còn xem như một khoản tiền lớn. Nhưng đối với người tu đạo, mấy đồng tiền hoa tuyết có tính là gì? Thật sự khiến người ta nản lòng.

Trong thời kỳ này, Từ Doanh Chấn lại loáng thoáng nghe được chuyện ở quận Long Tuyền. Đương nhiên không phải nhờ công báo thần tiên của nhà trọ tiên gia, ông ta vốn không ở nổi, cũng không mua nổi. Chỉ là một số tin đồn vụn vặt không cần tốn tiền.

Kết quả Từ Doanh Chấn chắp vá ra một chân tướng, khiến ba thầy trò đưa mắt nhìn nhau. Nguyễn Tú năm đó tiếp khách trong tiệm, rất có thể chính là con gái một của thánh nhân Nguyễn Cung. Lúc đầu ông ta không có mặt mũi trở lại trấn nhỏ, cũng không dám trở về, dù sao thiếu niên chân thọt lai lịch bất chính, cho nên đã ở lại kinh thành mấy năm. Hôm nay thật sự không ở được nữa, mới định trở về quận Long Tuyền thử vận may. Không ngờ vận khí không tệ, lại gặp được chính chủ Trần Bình An.

Có điều lòng người như nước chảy, hai bên vốn là bèo nước gặp nhau. Từ Doanh Chấn cũng không chắc có thể ở lại trấn nhỏ đã khác với năm xưa hay không, cho dù ở lại rồi, thật sự có tiền đồ gấm vóc sao? Suy cho cùng đã nhiều năm như vậy, có trời mới biết tính cách của Trần Bình An đã trở nên thế nào.

Cho nên ông ta nhìn như uống rượu thoả thích, kể lại chuyện bi thảm năm xưa giống như chuyện lý thú, thực ra trong lòng thấp thỏm, không ngừng mặc niệm. Trần Bình An ngươi mau chủ động lên tiếng giữ lại, cho dù chỉ là một lời khách sáo cũng được, bần đạo sẽ có thể thuận thế trèo lên. Ta cũng không tin, một người trẻ tuổi có thể dính dáng quan hệ với con gái của thánh nhân, sẽ keo kiệt mấy đồng tiền thần tiên. Thật không ngại bị Nguyễn tiểu thư cao không thể với kia coi thường sao?

Chỉ tiếc từ đầu đến cuối, đã nói chuyện cũ và uống rượu, nhưng Trần Bình An vẫn không mở miệng nhắc đến chuyện kia, không hỏi xem thầy trò Từ Doanh Chấn có muốn ở lại quận Long Tuyền hay không.

Bùi Tiền ngồi trên một chiếc ghế dài với Trần Bình An, gần như không nói gì.

Lúc giới thiệu thân phận của cô, Trần Bình An chỉ nói là đệ tử Bùi Tiền. Bùi Tiền thiếu chút nữa đã không nhịn được, nhắc nhở sư phụ còn thiếu ba chữ “đại khai sơn”.

Thạch Nhu không theo bọn họ tới quán rượu.

Bởi vì Trần Bình An không rành tình đời, Từ Doanh Chấn thì muốn giữ lại một chút mặt mũi cho mình, cho nên sau khi cơm nước no nê, bọn họ đành phải từ biệt.

Hai bên đứng trên đường lớn ngoài quán rượu, lúc này Trần Bình An mới nói:
- Hôm nay ta ở núi Lạc Phách, xem như là một ngọn núi nhà mình. Lần sau lão đạo trưởng đi qua quận Long Tuyền, có thể lên núi ngồi một chút. Ta chưa chắc đã có mặt, nhưng chỉ cần báo đạo hiệu, nhất định sẽ có người tiếp đãi.

- Đúng rồi, hôm nay Nguyễn cô nương cư ngụ ở núi Thần Tú, bởi vì tổ sư đường của Long Tuyền kiếm tông nhà cô ấy ở bên đó. Lần này ta mới đi xa trở về quê hương không lâu, nhưng khi tán gẫu với Nguyễn cô nương, cô ấy cũng không quên nhắc tới lão đạo trưởng. Cho nên đến lúc đó lão đạo trưởng có thể đi qua xem thử.

Từ Doanh Chấn tươi cười rạng rỡ nói:
- Nhất định, nhất định.

Trần Bình An có ấn tượng rất tốt với thiếu niên chân thọt và Tửu Nhi năm đó, mỉm cười nói:
- Đi đường cẩn thận. Hi vọng lần sau chúng ta găp lại, sẽ không lâu như vậy.

Thiếu niên chân thọt cầm phướn lớn gật đầu. Tửu Nhi cũng mỉm cười gật đầu.

Bùi Tiền ôm quyền, lên mặt cụ non nói:
- Non xanh không đổi, nước biếc chảy dài, sau này gặp lại.

Hai bên từ biệt, Từ Doanh Chấn dẫn theo hai đệ tử rời khỏi trấn nhỏ, chậm rãi đi về hướng trấn Hồng Chúc.

Trần Bình An đứng tại chỗ.

Bùi Tiền nhẹ giọng hỏi:
- Sư phụ?

Trần Bình An xoa đầu cô, nói:
- Trong lòng sư phụ đương nhiên muốn giữ ba người bọn họ lại, nhưng kiếm sống không dễ dàng, bánh từ trên trời rơi xuống, thông thường sẽ không quá quý trọng. Nếu như chút mặt mũi này cũng không bỏ qua được, nói lên bọn họ không nhất định phải ở lại quận Long Tuyền mưu sinh.

- Hơn nữa một khi giữ lại, vậy sẽ là sớm chiều chung sống, là một chuyện lâu dài, đã bắt đầu thì không dừng lại được. Còn không bằng ngay từ đầu trong lòng hai bên đều hiểu rõ. Nếu không đến cuối cùng ta cảm thấy là lòng tốt, đối phương lại cảm thấy không phải là việc thiện, hai bên đều có cái lý của mình. Vậy làm sao có thể quân tử tuyệt giao, không mang tiếng ác?

Trần Bình An thở dài, lại nói:
- Đương nhiên cũng có thể là sư phụ nghĩ sai rồi, cho nên sư phụ sẽ nhờ Ngụy Bách trông chừng một chút. Nếu đối phương thật sự có nỗi khổ khó nói, không thể mở miệng, hoặc là gặp phải hố sâu không qua được, đã đến đường cùng, lại không muốn liên lụy tới ta, đến lúc đó sư phụ sẽ phái ngươi ra trận, đi mời bọn họ trở lại.

Bùi Tiền gật đầu, nghe có hiểu hay không cũng không quan trọng, dù sao sư phụ luôn đúng. Có điều cô lại nghi hoặc hỏi:
- Vì sao sư phụ lại cố ý nhắc đến Tú Tú tỷ tỷ với bọn họ?

Trần Bình An mỉm cười nói:
- Sư phụ vẫn hi vọng bọn họ có thể ở lại.

Bùi Tiền cảm thấy khó hiểu, cố gắng suy nghĩ chuyện tốn sức này, vẫn không thể nghĩ rõ sự phức tạp trong đó. Cuối cùng cô than vãn một tiếng, không nghĩ nữa, hôm nay đã lật hoàng lịch, không thích hợp động não.

Cô đột nhiên thấp giọng nói:
- Cặp mắt của lão đạo trưởng kia, hình như là bị lôi quang chạy loạn trong bụng ông ta làm nổ mù mắt.

Trần Bình An gật đầu nói:
- Lôi pháp được khen là đứng đầu vạn pháp. Có điều ở Đông Bảo Bình Châu chúng ta, ngoại trừ Thần Cáo tông và mấy tiên gia lớn, cái gọi là ngũ lôi chính pháp, đều là truyền thừa vụn vặt không chính thống. Cho nên tu luyện phương pháp này sẽ bị cắn trả, thời gian lâu rồi, một là sinh cơ suy kiệt, đại đạo sụp đổ, hai là đi theo đường mới, dùng một khiếu huyệt làm nơi giải nạn. Chẳng hạn như mắt mù, cũng có bụng nát, hoặc là ăn mòn một vật bản mệnh, đủ loại trường hợp. Người tu hành lôi pháp không chính thống, phần lớn đều có kết cục không tốt.

Bùi Tiền líu lưỡi.

Trần Bình An nói:
- Chuyện tu hành cũng không phải đều là hưởng phúc.

Bùi Tiền ra sức gật đầu, nói:
- Cho nên con không tu hành, chỉ tập võ.

Trần Bình An kéo lỗ tai của cô.

Bùi Tiền kêu gào:
- Sư phụ, con nhất định sẽ cần cù đi thế, chịu khổ nhiều hơn!

Sau đó Trần Bình An dẫn Bùi Tiền tới trường học cũ một chuyến.

Trần Bình An đứng bên ngoài cửa sổ. Bùi Tiền nhón chân, “đặt” đầu lên bệ cửa sổ, nhìn vào bên trong.

Trần Bình An hỏi:
- Suy nghĩ thế nào rồi, có muốn đến trường học do họ Trần quận Long Vĩ xây dựng không?

Bùi Tiền không cử động, phiền muộn nói:
- Nếu sư phụ muốn con đi, con sẽ đi. Dù sao sẽ không có người kết bè ức hiếp con, không có người mắng con là than đen, chê con thấp bé...

Trần Bình An dở khóc dở cười, giọng điệu ôn hòa nói:
- Nếu ngươi thật sự không muốn đi, sau này hãy theo Chu Liễm ở trên núi đọc sách. Hoặc là theo Trịnh Đại Phong cũng được, thực ra học vấn của Trịnh Đại Phong rất cao. Nhưng ta đề nghị ngươi dù có thích hay không, vẫn nên tới trường học ở một thời gian, không chừng sau này có kéo ngươi cũng không đi nữa. Nhưng đến lúc đó nếu vẫn cảm thấy không thích ứng, cứ trở về núi Lạc Phách là được.

Bùi Tiền hỏi:
- Con đến trường học, có thể mang theo đao kiếm chéo không?

Trần Bình An lắc đầu nói:
- Không được, đọc sách thì phải có dáng vẻ đọc sách.

Chuyện này không thể thương lượng. Người làm sư phụ như hắn, có cưng chiều Bùi Tiền đến mấy, vẫn không thể thiếu quy củ nên có.

Một đứa trẻ ngây thơ, tính tình trẻ con. Trong những năm tháng cần xây dựng quy củ, người làm trưởng bối dù có yêu thích đến mấy, cũng không thể mặc cho nó chơi bời lêu lổng, tự do tự tại.

Bùi Tiền không nói gì.

Trần Bình An nói:
- Chuyện này không vội, trước khi sư phụ xuống núi, cứ suy nghĩ kỹ là được rồi.

Bùi Tiền vẫn không cử động, hỏi:
- Nếu con đến trường học rồi, sư phụ có thể ở lại không?

Trần Bình An đưa tay ấn đầu Bùi Tiền, nhìn vào bên trong lớp học cũ, im lặng không trả lời.

Ưu thương nho nhỏ của đứa trẻ, thường chỉ như gió như sương. Trần Bình An mua cho Bùi Tiền một xâu mứt quả, sau đó hai người trở về núi Lạc Phách, trên đường đi Bùi Tiền đã cười nói vui vẻ, hỏi đông hỏi tây.

Từ Doanh Chấn tâm tình rất tốt, lén lút nói với thiếu niên chân thọt và Tửu Nhi:
- Chúng ta chỉ cần ở bên ngoài nửa năm một năm, sau đó có thể trở về quận Long Tuyền gây dựng cơ nghiệp rồi.

Sau khi ba thầy trò rời khỏi quận Long Tuyền không lâu, lại có một đôi nam nữ tới núi Lạc Phách du lịch.

Bọn họ đi bộ du lịch núi cao sông lớn, hoặc là ngồi thuyền tiên gia, đã đi năm sáu năm, cuối cùng từ nước Thanh Loan ở đông nam bộ Đông Bảo Bình Châu, đi tới vương triều Đại Ly nằm cuối phía bắc.

Vườn Sư Tử nước Thanh Loan, người đọc sách Liễu Thanh Sơn. Còn có nữ đạo sĩ phòng Sư Đao núi Đảo Huyền, Liễu Bá Kỳ.

Trần Bình An nhìn thấy Liễu Thanh Sơn, dĩ nhiên là trò chuyện với nhau rất vui. Về phần Liễu Bá Kỳ, xem như là không đánh nhau thì không quen biết, đương nhiên quan hệ không thân, không tính là bằng hữu.

So với sự bá đạo ngang ngược ở vườn Sư Tử, đến núi Lạc Phách rồi, Liễu Bá Kỳ lại thu liễm hơn rất nhiều. Một là hôm nay Trần Bình An nhìn càng kỳ quái, hai là lão bộc lom khom tên là Chu Liễm kia càng khó ứng phó. Điểm thứ ba quan trọng nhất, đó là lầu trúc kia chẳng những tiên khí tràn ngập, cực kỳ xuất chúng, hơn nữa ở tầng hai còn có một luồng khí tức kinh người.

Liễu Bá Kỳ có một điểm tốt, đó là thẳng thắn. Ta mạnh hơn ngươi, vậy thì sẽ không khách sáo với ngươi. Còn nếu vận mệnh xoay chuyển, cô cũng sẵn sàng chấp nhận, không hề cảm thấy khó chịu.

Trần Bình An dẫn hai người đi dạo núi Lạc Phách, đến miếu thờ trên đỉnh núi.

Liễu Thanh Sơn nói lần này bọn họ tới đây, ngoại trừ đến thăm Trần Bình An, còn muốn ở gần quan được ban lộc, xem thử bữa tiệc thần linh dạo đêm thanh thế to lớn kia. Đương nhiên cũng muốn đi thư viện Lâm Lộc.

Trần Bình An đương nhiên đáp ứng, nói đến lúc đó có thể sắp xếp cho hai người bọn họ một vị trí ở thư viện Lâm Lộc núi Phi Vân, thích hợp ngắm cảnh.

So với năm xưa trong thư phòng vườn Sư Tử, Liễu Thanh Sơn ngoại trừ vẻ phong lưu danh sĩ, còn có thêm mấy phần phong thái hào kiệt, đây là chuyện tốt.

Hào kiệt chưa chắc đã là thánh hiền, nhưng có thánh hiền nào không phải là hào kiệt thật sự?

Một ngày sau, Trần Bình An liền phát hiện có chuyện không thích hợp. Sau khi Liễu Bá Kỳ nhìn thấy Chu Liễm, cứ mở miệng là gọi Chu lão tiên sinh, hơn nữa còn rất chân thành.

Trần Bình An cũng không thông qua Ngụy Bách, mà là nhờ cậy lão giao long Trình Thủy Đông nước Hoàng Đình, an bài cho hai người Liễu Thanh Sơn ở thư viện Lâm Lộc. Sau đó Trần Bình An và Chu Liễm trở về núi Lạc Phách, trên đường đi hắn đã hỏi thăm chuyện này.

Chu Liễm cười ha hả đáp:
- Lão nô chỉ thuận miệng nói một câu trong sách, Liễu Bá Kỳ liền cảm kích.

Trần Bình An càng tò mò, lại hỏi:
- Là câu gì?

Chu Liễm tùy ý chỉ về một ngọn núi xanh tươi, ngâm nga:
- Ta thấy núi xanh (thanh sơn) đẹp biết bao, liệu núi xanh có thấy ta như vậy.

Trần Bình An sững sốt, sau đó rất bái phục. Cô ả Liễu Bá Kỳ này không phải chỉ thích như vậy sao?

Trần Bình An vỗ vai Chu Liễm, khen ngợi:
- Đúng là người từng trải.

Chu Liễm nghiêm mặt nói:
- Nào có, nào có, sóng sau đè sóng trước.

Trần Bình An đột nhiên có phần cảm khái. Xuống núi rồi, nhất là đi Bắc Câu Lô Châu, chắc sẽ phải mất nhiều năm, không nghe được tiếng nịnh bợ của núi Lạc Phách nữa.

---------

Vào một buổi khuya, Trần Bình An lặng lẽ đi tới bến thuyền tiên gia núi Ngưu Giác.

Thực ra Bùi Tiền đã biết, chỉ là giả vờ như không biết. Hơn nữa so với vẻ mất hồn mất vía khi lần đầu tiên chia tay, hôm nay cô cảm thấy thực ra cũng không sao. Chỉ là sư phụ đi lần này, trong lòng cô lại trống trải.

Lần đầu tiên cô thật sự lật xem hoàng lịch, phát hiện ngày tháng sư phụ rời khỏi núi Lạc Phách, thích hợp đi xa.

Liễu Thanh Sơn và Liễu Bá Kỳ tạm thời ở lại thư viện Lâm Lộc.

Tiệc dạo đêm sắp cử hành.

Mà bên phía trấn Hồng Chúc, lại có một cuộc trùng phùng.

Tiểu cô nương mặc áo bông đỏ Lý Bảo Bình và tiểu cô nương Tửu Nhi năm đó, lại gặp mặt nhau.

Hóa ra thư viện Sơn Nhai Đại Tùy đã sắp xếp một lần đeo hòm sách du học, cũng tới quan sát tiệc dạo đêm của Bắc Nhạc Đại Ly, do Mao Tiểu Đông dẫn đầu, Lý Bảo Bình, Lý Hòe, Lâm Thủ Nhất, Vu Lộc, Tạ Tạ đều có mặt.

Từ Doanh Chấn vẫn không dám thuận nước đẩy thuyền, nhờ phúc của đệ tử Tửu Nhi, đi theo đám người thư viện trở về quận Long Tuyền.

Dù sao vị Mao thánh nhân của thư viện Sơn Nhai kia, thân phận quá dọa người.

Trên đỉnh núi Kỳ Đôn.

Một thiếu nữ áo đỏ vóc dáng cao gầy, ngơ ngơ ngẩn ngẩn.

Cô đã không còn là tiểu cô nương nữa. Những năm qua khí chất của cô đã hoàn toàn thay đổi, Tiểu Bảo Bình áo đỏ hoạt bát ở thư viện, trong thoáng chốc đã yên tĩnh lại. Học vấn của cô càng ngày càng lớn, lời nói càng ngày càng ít, đương nhiên dáng vẻ cũng càng ngày càng xinh đẹp.

Trên đầu có tiếng chim lướt qua không trung, cô ngẩng đầu nhìn.

Trong sách nói thế nào ấy nhỉ?

Chim kêu một tiếng như khuyên nhủ, tiên nhân gọi ta dạo trong mây.