Chương 494: Núi Lạc Phách có Trần Bình An hay không (phần 2)
Ngày hôm sau Trần Bình An không lên tầng hai luyện quyền.

Bởi vì Lễ bộ thị lang của triều đình Đại Ly đã đến núi Phi Vân, Trần Bình An phải chính thức ký kết khế ước mua bán ngọn núi với họ Tống Đại Ly.

Ngụy Bách tự mình đến núi Lạc Phách, sau đó dẫn Trần Bình An tới thư viện Lâm Lộc trên núi Phi Vân. Vị lão thị lang Lễ bộ kia và quan viên liên quan đã chờ ở đó.

Trần Bình An cũng không xa lạ với vị quan lớn Đại Ly kia. Năm xưa sau khi động tiên Ly Châu rơi xuống cắm rễ, đã có duyên gặp mặt đối phương mấy lần.

Đây là lần đầu tiên hắn tới thư viện mới có quy cách cao nhất Đại Ly này.

Bởi vì được Ngụy Bách trực tiếp kéo đến một nơi yên tĩnh của thư viện, đã bớt đi rất nhiều lộ trình lòng vòng.

Nguyễn Cung không có ở đây, vị thánh nhân Binh gia trấn giữ nơi này đã bí mật rời đi. Chỉ có địa tiên Kim Đan Đổng Cốc của Long Tuyền kiếm tông tới thay, cầm một con dấu cá nhân của sư phụ hắn. Đây là tín vật của thánh nhân, không phải là đồ vật bình thường. Từ đó có thể thấy, Nguyễn Cung rất tín nhiệm vị đệ tử xuất thân yêu quái này.

Trên bàn ngoại trừ một tờ minh ước quan trọng nhất, còn đặt nhiều tờ khế đất ngọn núi.

Núi Ngưu Giác vốn thuộc về nhà Bao Phục, núi Chu Sa của họ Hứa thành Thanh Phong, núi Khôi Mông ở gần núi Lạc Phách nhất, diện tích cực kỳ rộng lớn, Ngao Ngư Bối, đỉnh Úy Hà, Bái Kiếm Đài nằm ở cuối phía tây dãy núi. Tổng cộng sáu ngọn núi lớn nhỏ khác nhau, đều sẽ quy về danh nghĩa của Trần Bình An.

Người ký tên đóng dấu trên khế ước, ngoại trừ Trần Bình An, còn có vị lão thị lang đồng thời nắm giữ ngọc tỷ triều đình Đại Ly và quan ấn Lễ bộ, cộng thêm con dấu của Nguyễn Cung trong tay Đổng Cốc, còn có chiếc khuyên tai màu vàng của Ngụy Bách. Sau khi lấy khuyên tai xuống, không biết Ngụy Bách thi triển thần thông gì, lại biến thành một con dấu hình tròn đặc ruột.

Ngoài ra còn có hai vị phó sơn chủ thư viện, chỉ đến tham gia náo nhiệt mà thôi.

Một vị là đại nho Đại Ly có danh tiếng trong văn đàn, nghe nói tấm biển của miếu văn võ quận Long Tuyền và rất nhiều câu đối, đều xuất xứ từ tay vị danh sĩ này.

Một vị khác lại là người quen, chính là lão nho sĩ Trình Thủy Đông của nước Hoàng Đình, năm xưa từng chiêu đãi nhóm người Trần Bình An. Thân phận thật sự là một con giao long già đã sống vô số năm tháng, đồng thời cũng là phụ thân của thủy tổ khai sơn Ngô Ý phủ Tử Dương.

Quận chủ Ngô Diên của quận Long Tuyền, Viên huyện lệnh, Tào giám sát, ba vị quan viên trẻ tuổi hôm nay cũng có mặt.

Mà bên cạnh Đổng Cốc còn có một người trẻ tuổi đang đứng, đó là Tạ Linh lông mày dài của Tạ gia, xuất thân từ ngõ Đào Diệp.

Theo lý mà nói, Tạ Linh cho dù là đệ tử của Nguyễn Cung, cũng không nên xuất hiện ở đây. Có điều lão tổ tông của người ta là thiên quân Tạ Thực, thật sự là danh tiếng quá lớn.

Cho nên sau khi Tạ Linh xuất hiện, phần lớn mọi người có mặt đều giả vờ như không nhìn thấy. Chỉ có lão thị lang chủ động khách sáo, hàn huyên mấy câu với người trẻ tuổi đã khiến trời sinh ra cảnh tượng khác thường.

Tạ Linh đối đáp khéo léo, không kiêu ngạo cũng không ngại ngùng. Tán gẫu với lão thị lang xong, hắn lại tiếp tục trầm mặc. Có điều sau khi chính chủ Trần Bình An xuất hiện, Tạ Linh lại nhìn cái gã xuất thân từ ngõ Nê Bình này nhiều lần.

Mã Khổ Huyền ngõ Hạnh Hoa, Trần Bình An ngõ Nê Bình.

Hôm nay đều rất nổi danh trên núi quận Long Tuyền.

Một người là kỳ tài tu đạo, dùng cứng chọi cứng chém chết kiếm tu Kim Đan. Một người là đại địa chủ, thu gom ngọn núi tiên gia giống như mua vài mẫu ruộng.

Có điều nghe đồn, Mã Khổ Huyền và Trần Bình An bất hòa, năm xưa từng đánh nhau ở mộ thần tiên.

Tạ Linh rất khó hiểu, Trần Bình An rốt cuộc làm sao sống được. Nên biết Mã Khổ Huyền núi Chân Vũ, vẫn luôn là đối tượng mà hắn yên lặng đuổi theo.

Mà Tạ Linh hắn chẳng những có một lão tổ tông đạo pháp thông thiên, còn từng được chưởng giáo Lục Trầm xem trọng, tự mình ban thưởng một món lung linh bảo tháp gần như tiên binh. Cho nên từ lúc thiếu niên trở đi, ánh mắt của Tạ Linh vẫn luôn nhìn về đỉnh núi Đông Bảo Bình Châu, thỉnh thoảng mới sẽ cúi đầu nhìn người và chuyện dưới núi.

Thực ra còn có một Lưu Tiện Dương, năm xưa nhân họa được phúc, đại nạn không chết, được đưa đến họ Trần thuần nho ở Nam Bà Sa Châu học tập, chắc chắn cũng sẽ có cơ duyên và tiền đồ không tệ. Nhưng dù sao đường xá xa xôi, tin tức không thông, hơn nữa có lẽ trong thời gian ngắn rất khó phất lên như diều gặp gió.

Tu hành của tam giáo các nhà, càng xuất thân từ dòng chính tông, càng khó đột phá cảnh giới nhanh chóng. Mặc dù đại đạo có thể đi được cao hơn xa hơn, nhưng trong thời kỳ đầu, thường không bằng những đệ tử thiên tài của các nhánh phụ, trên đường tu hành một ngày ngàn dặm.

Còn đứa nhóc tên là Cố Xán ở hồ Thư Giản kia, nghe nói rất ảm đạm, còn mất đi con hậu duệ chân long, có lẽ xem như đại đạo sụp đổ rồi. Trong năm cơ duyên của động tiên Ly Châu trước kia, Cố Xán kẻ đáng thương đã mất đi cơ duyên sớm nhất.

Tạ Linh không cảm thấy hứng thú lắm với chuyện bên ngoài. Có một số việc, cho dù sư huynh Đổng Cốc và sư tỷ Từ Tiểu Kiều nói đến, hắn cũng chỉ xem như gió thoảng bên tai.

Hôm nay Trần Bình An mặc một bộ áo xanh, đầu cài trâm bạch ngọc, hông cột hồ lô nuôi kiếm, lưng đeo một thanh kiếm tiên.

Vẻ mặt tiều tụy trong mắt người bình thường, ngược lại vô hình trung đã giảm đi mấy phần ấn tượng “ngoài miệng không có râu, làm việc không ổn thỏa”.

Trần Bình An đứng trong đám người, không nói đến hạc đứng giữa bầy gà gì đó, nhưng ít nhất sẽ không bị bất cứ người nào đoạt mất hào quang. Hắn cũng không cố gắng theo đuổi cái gì, chỉ dùng lời nói ôn hòa, vẻ mặt ung dung, xã giao với những người kia. Chẳng hạn như ôn chuyện cũ với lão giao long, nói về vách núi khắc đá ở nước Hoàng Đình, cơm nước của phủ đệ trong rừng núi. Hay như tán gẫu với đại nho thư viện về những tác phẩm mà hắn có vinh dự đọc qua, còn nói sau này có cơ hội sẽ đến thăm thư viện, xin chỉ bảo học vấn.

Lão thị lang mỉm cười nhìn tất cả. Vị quan lớn tam phẩm này xem như thuộc hàng trung tâm của triều đình, cao quý hơn nữa còn có thực quyền. Lão đương nhiên có ấn tượng với Trần Bình An, lần đầu tiên gặp mặt là ở tiệm đúc kiếm của Nguyễn thánh nhân, thiếu niên mộc mạc đứng bên cạnh Nguyễn Tú, hai bên còn là bằng hữu, hơn nữa đều không cảm thấy đột ngột.

Lão thị lang trong quan trường đã luyện được một đôi mắt sắc bén, khi đó đã ghi nhớ thiếu niên Trần Bình An này.

Hôm nay Ngụy Bách vẫn luôn đứng bên cạnh Trần Bình An. Ngay cả Đổng Cốc của Long Tuyền kiếm tông vốn trầm mặc ít nói, cũng chủ động tán gẫu với Trần Bình An mấy câu.

Chuyện ký kết khế ước vốn không rườm rà. Chắc là vì có quan ghi chép của triều đình bên cạnh, lại có phía Ngụy Bách và Nguyễn Cung tham gia lần hội họp này, cho nên Lễ bộ thị lang đã thêm vào mấy bước thêu hoa trên gấm, làm long trọng hơn một chút, đương nhiên cần phải phù hợp với lễ chế Đại Ly.

Từ đầu đến cuối không gặp trở ngại, một nhóm người trò chuyện với nhau rất vui. Cũng không có tiệc rượu chúc mừng, bởi vì nơi này chung quy là thư viện Lâm Lộc. Hơn nữa Lễ bộ thị lang công việc bận rộn, năm nay lão lại là người phụ trách xem xét quan viên địa phương Đại Ly, cho nên rời đi trước tiên, muốn nhanh chóng đến núi Ngưu Giác, ngồi thuyền trở lại kinh thành.

Cuối cùng Trần Bình An và Ngụy Bách đứng trong một đình nghỉ mát dùng để ngắm cảnh của thư viện Lâm Lộc.

Trần Bình An không hỏi thăm chuyện của Cao Huyên, bởi vì không thích hợp, dù sao cũng là con tin mà Đại Tùy đưa tới Đại Ly.

Ngụy Bách cười hỏi:
- Đang nhìn gì thế?

Trần Bình An dời mắt đi, cười nói:
- Không có gì.

Đứng ở thư viện Lâm Lộc mới xây to lớn này, nhìn về trường học cũ đã không có người dạy học cũng không có người đọc sách, thực ra nhìn không rõ ràng, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy đường nét của trấn nhỏ.

Ngụy Bách nhắc nhở:
- Kế tiếp còn sẽ có một chút xã giao, những thế lực tiên gia ở lại đây, nhất định đều sẽ lục tục tới thăm viếng núi Lạc Phách. Ngươi hãy chuẩn bị sẵn sàng.

Trần Bình An cười nói:
- Đối với những nhân tình qua lại này, hôm nay ta đã không xa lạ nữa, có thể ứng phó được.

Ngụy Bách trêu đùa:
- Làm trì hoãn việc luyện quyền, không cảm thấy bực bội sao?

Trần Bình An lắc đầu nói:
- Sẽ không, hiểu biết thế sự cũng là học vấn. Chỉ cần hữu dụng, lại không thể tránh né, vậy không bằng sớm điều chỉnh tâm tình cho tốt.

Ngụy Bách hỏi:
- Vì sao muốn tìm hiểu những khía cạnh khác của Đổng Thủy Tỉnh? Là không tin được người này?

Trần Bình An bật cười, vội vàng lắc đầu, cũng không che giấu với Ngụy Bách, nói:
- Không có, ta và Đổng Thủy Tỉnh là bằng hữu. Có điều chuyện mua bán lại liên quan đến một bằng hữu khác. Đã là mua bán, cũng không thể thiên vị bên nào. Ta và bọn họ đều là bằng hữu, nhưng có thể bọn họ lại không hợp nhau, lại bị ta cưỡng ép gán vào. Đến lúc đó một chuyện tốt vốn ba bên cùng có lợi, lại bởi vì ta không làm rõ một số chuyện, cuối cùng mất đi hai bằng hữu, vậy thì rất đáng tiếc.

Trần Bình An đã dự định viết thư cho Quan Ế Nhiên thành Trì Thủy, đại khái nói mình có một bằng hữu đồng hương tên Đổng Thủy Tỉnh, là người làm ăn, tính tình phúc hậu, cơ trí nhạy bén. Nhưng trong thư cũng sẽ nói thẳng với Quan Ế Nhiên, nếu như khó xử, hoặc là hiện giờ không thích hợp rêu rao, không phải lúc kiếm tiền, vậy thì đừng miễn cưỡng.

Hơn nữa trước khi hắn rời khỏi quận Long Tuyền, chắc sẽ nhận được hồi âm của Quan Ế Nhiên. Cho nên hắn sẽ còn tìm Đổng Thủy Tỉnh một lần, nói rõ ràng mọi chuyện, cho dù có mấy lời không dễ nghe thì vẫn phải nói.

Trần Bình An cảm khái nói:
- Trong loại chuyện này, ta đã từng chịu thiệt thòi rồi.

Ngụy Bách gật đầu. Về chuyện của Lưu Bá Kiều vườn Phong Lôi và Tôn Gia Thụ thành Lão Long, Trần Bình An đã nói sơ qua với y.

Trần Bình An cười cười, có phần vui sướng từ đáy lòng, nói:
- Có nhiều ngọn núi như vậy rồi, sẽ có thể làm rất nhiều chuyện.

Ngụy Bách nói đùa:
- Chẳng hạn như núi Khôi Mông này để ai làm vua núi, núi Chu Sa kia ai tới chiếm tu hành?

Trần Bình An mỉm cười nói:
- Suy nghĩ một chút đã rất vui rồi.

Ngụy Bách không nói gì.

Từng ngọn núi đều là gia sản dưới danh nghĩa của Trần Bình An, nên thu xếp như thế nào, đều là do hắn tự mình suy tính.

Ngụy Bách nghĩ tới một chuyện, nói:
- Sắp tới khu vực Bắc Nhạc của ta, sẽ cử hành tiệc thần linh dạo đêm đầu tiên sau khi ta nhậm chức. Thần linh bốn phương tám hướng đều phải rời khỏi địa bàn, chạy tới triều bái núi Phi Vân này. Nếu ngươi cảm thấy hứng thú, đến lúc đó ta có thể dẫn ngươi lên núi Phi Vân.

Trần Bình An đã cẩn thận xem qua quyển sách thần tiên ở núi Đảo Huyền, biết nguồn gốc chuyện này.

Thần núi Nhạc của các nước có địa vị tôn sùng. Cho dù là giang thần chính thống có cấp bậc cao nhất trong gia phả, cũng đã định sẵn sẽ không cao hơn đại thần Ngũ Nhạc. Dựa theo lễ chế của thế giới Hạo Nhiên, thần linh núi sông trong địa bàn, đều phải tới yết kiến thần núi Nhạc đúng giờ.

Từ thổ địa và hà bá hà bà tầng dưới chót, cho đến thần linh tương tự thủy thần Dương Hoa của sông Thiết Phù quận Long Tuyền, thấp hơn một chút là thần linh sông Tú Hoa, sông Xung Đạm, sông Ngọc Dịch, cùng với sơn thần núi Lạc Phách, núi Phong Lương, cộng thêm thần linh miếu văn võ các nơi và lầu thành hoàng các cấp, một ngày nào đó đều phải lũ lượt rời khỏi địa bàn núi sông, mang theo lễ vật đến lễ kính vị thần núi Nhạc Ngụy Bách này.

Đến lúc đó quận thành Long Tuyền và huyện thành, sẽ phải thi hành lệnh cấm đi lại ban đêm.

Đây là một loại quy củ truyền thừa đã lâu, cứ cách ba mươi năm, sáu mươi năm, hoặc là lâu đến trăm năm, miếu thờ thần núi Nhạc vốn là chúa tể một phương, sẽ cử hành một bữa tiệc dạo đêm.

Thực ra còn có một tình huống khác, cũng sẽ xuất hiện hoạt động lớn tương tự, đó là có tu sĩ bước vào năm cảnh giới cao. Trong mấy ngàn dặm, thần linh núi sông không phân quốc gia, thông thường đều sẽ chủ động tới lễ kính tiên nhân.

Thần linh dạo đêm số lượng đông đảo, hở một chút là hơn trăm vị, mỗi người đều thi triển thần thông, cho nên được tu sĩ trên núi khen là một bức “tranh thần linh chầu tiên”.

Trần Bình An khéo léo từ chối ý tốt của Ngụy Bách, nói:
- Hôm đó ta ở núi Lạc Phách nhìn là được rồi.

Ngụy Bách cũng không kiên trì.

Trần Bình An không lập tức chạy về núi Lạc Phách, hôm nay để Chu Liễm “một mình hưởng phúc” là được rồi. Hắn cũng muốn tranh thủ thời gian một lần, thuận tiện sửa sang rất nhiều suy nghĩ lộn xộn.

Ngụy Bách và Trần Bình An đứng ở nơi này ngắm cảnh.

Trần Bình An quay đầu liếc nhìn phương bắc, đi thằng về hướng đó, sau khi vượt biển chính là Bắc Câu Lô Châu rồi.

Ngụy Bách cười nói:
- Lúc trước vội vàng lên đường, không đi Nam Bà Sa Châu ở gần núi Đảo Huyền nhất, hoặc là Phù Dao châu, có nuối tiếc không?

Trần Bình An cười khổ nói:
- Thật sự là không thể quan tâm được, cũng không đáng nói là nuối tiếc gì.

Ngụy Bách dời bước ngồi trên lan can, tiếp tục nói:
- Nghe nói có hai châu mà thánh nhân thư viện vất vả nhất, đó là Bắc Câu Lô Châu và Phù Dao châu. Một bên là bận khuyên can, còn một bên là bận chùi mông, đều không được nhàn rỗi, không thể an tâm nghiên cứu học vấn.

Y lại quay đầu hỏi:
- Đúng rồi, ngươi từng đi qua Đồng Diệp châu, có ấn tượng gì? Ngoại trừ lớn hơn Đông Bảo Bình Châu rất nhiều, còn có cảm giác gì khác không?

Trần Bình An ngẫm nghĩ, nói:
- Có lẽ là lãnh thổ quá lớn, cho nên nhiều nơi rất hẻo lánh. Hơn nữa linh khí các nơi khác xa nhau, dễ dàng xuất hiện môn phái động phủ tiên gia quy mô lớn, chẳng hạn như Đồng Diệp tông, Ngọc Khuê tông, núi Thái Bình, Phù Kê tông, đều là thế lực khổng lồ. Đông Bảo Bình Châu chúng ta e rằng chỉ có Thần Cáo tông, mới có thể so sánh với những tông phái lớn này. Có điều Đồng Diệp châu cũng có rất nhiều nước nhỏ linh khí mỏng manh, cả đời không biết tu sĩ là gì, là nơi vô pháp đúng như ý nghĩa.

Ngụy Bách gật đầu, cười hỏi:
- Vậy ngươi có biết không, chín châu của thế giới Hạo Nhiên, ngoại trừ Trung Thổ Thần Châu là trường hợp đặc biệt, thật ra tám châu còn lại khí vận đều như nhau?

Trần Bình An lắc đầu không biết, rất nhanh lại cảm thấy nghi hoặc.

Ngụy Bách hiểu ngầm trong lòng, giải thích:
- Đừng thấy Đông Bảo Bình Châu nhỏ bé, cũng không xuất hiện nhiều đại tu sĩ bản thổ, thực ra là điển hình làm mướn không công cho người khác. Nếu truy tìm ngọn nguồn, dựa theo cái gọi là “hộ tịch” của vương triều thế tục để tính toán, sẽ thấy không hề thuy kém.

- Chỉ nói đến tu sĩ từ động tiên Ly Châu đi ra ngoài, đã có Tạ Thực ngõ Đào Diệp, Tào Hi ngõ Nê Bình các ngươi. Lại xét đến thế hệ nhỏ hơn, Lưu Tiện Dương, Triệu Dao, không phải cũng chạy ra bên ngoài sao? Chỉ vì không giữ được người, cho nên Đông Bảo Bình Châu mới có vẻ nghèo khổ như vậy.

Trần Bình An thở dài, nói:
- Lúc trước Đồng Diệp châu đại loạn, ta đoán Phù Dao châu cũng không tốt hơn bao nhiêu. Yêu tộc ở Đồng Diệp châu mưu đồ ngàn năm, tuy nói đã khiến Đồng Diệp châu nguyên khí đại thương, nhất là núi Thái Bình và Phù Kê tông thương vong nặng nề nhất, nhưng dù sao cũng đã lật đến tận đáy, có loạn cũng sẽ không nhiều nữa. Nghe nói Phù Dao châu vốn là nơi dưới núi loạn nhất trong chín châu lớn, hôm nay trên núi cũng loạn theo. Không thể tưởng tượng thánh nhân và quân tử thư viện ở đó, sẽ sứt đầu mẻ trán như thế nào.

Theo như hiểu biết của Trần Bình An thông qua sách thần tiên, Phù Dao châu quả thật chỉ có một chữ loạn. Trải qua năm trăm năm không ngừng thôn tính sát nhập, đã hình thành “thế lực phiên trấn cát cứ” do mười mấy vương triều lớn cầm đầu, đánh tới đánh lui. Anh hùng hào kiệt, gió nổi mây vần, gian thần loạn thế, trụ cột loạn lạc, tầng tầng lớp lớp. Hơn nữa tu sĩ Phù Dao châu rất thích xuống núi “đỡ rồng”, cho nên bị Trung Thổ Thần Châu cười nhạo là Thủy Dũng châu (thùng nước), bởi vì “dao” (chao đảo) nhất.

Còn Nam Bà Sa Châu ở gần núi Đảo Huyền nhất, lại là văn mạch phát triển, võ vận hưng thịnh, là một trong số ít châu “lệ thuộc” được tu sĩ Trung Thổ Thần Châu xem trọng. Hơn nữa Nam Bà Sa Châu còn xuất hiện một thuần nho Trần Thuần An vai gánh nhật nguyệt.

Có điều những đại thế thiên hạ này, tán gẫu một phen, cũng chỉ như vậy mà thôi.

Trần Bình An quan tâm đến những đại sự nhìn như không dinh dáng tới mình này, là vì Kiếm Khí trường thành. Còn Ngụy Bách quan tâm, là vì thân là thần Bắc Nhạc một châu tương lai, không lo xa thì sẽ có ưu gần.

Trần Bình An cười nói:
- Ta về trước, có điều không phải núi Lạc Phách mà là trấn nhỏ, đến xem thử Bùi Tiền một chút. Đưa ta tới núi Chân Châu là được rồi.

Ngụy Bách gật đầu, khẽ phất tay áo, đưa Trần Bình An tới núi Chân Châu.

Lệnh gió đuổi trời trăng, rút đất đi sông núi, sông là đường vân tay, hô hấp sấm rung trời.

Sau khi Trần Bình An rời đi, Ngụy Bách một mình ngồi trên lan can đình nghỉ mát.

Chim bay cá nhảy, biển mây gió núi, vật sống vật chết, giống như đều rất dịu dàng.

Y đột nhiên cười lên, bởi vì nhớ tới một chuyện nhỏ vừa rồi.

Thằng nhóc lông mày dài của Tạ gia kia, đã lén lút tìm đến Trần Bình An, sau khi chào hỏi, lại cười nói một câu:
- Ngươi không tò mò vì sao Tú Tú tỷ không tới núi Phi Vân à?

Tú Tú tỷ, một cách xưng hô rất đáng chú ý.

Kết quả Trần Bình An lại mỉm cười trả lời một câu:
- Ta quen Nguyễn cô nương, không quen ngươi.

Thiếu chút nữa đã khiến thằng nhóc Tạ Linh phúc duyên sâu dày kia bứt rứt đến nội thương.

Lời nói gì cũng không bằng một câu hời hợt như vậy, khiến người ta phải ngậm bồ hòn làm ngọt.

E rằng ngay cả người mù ven đường cũng nhìn ra được, Tạ Linh rất ái mộ vị đại sư tỷ này của mình, càng không cần nhắc tới những đệ tử khác của Long Tuyền kiếm tông.

Mặc dù Tạ Linh có thiên phú tu hành tốt, cơ duyên lớn, nhưng dù sao kinh nghiệm giang hồ không đủ, còn cho rằng không mấy người nhìn ra được tâm tư nhỏ bé của mình.

Sau đó hắn đụng phải Trần Bình An. Mặc dù tuổi tác hai người chênh lệch không nhiều, nhưng luận về nắm bắt lòng người, chẳng khác nào một tu sĩ năm cảnh giới thấp bị một tu sĩ năm cảnh giới cao tùy ý ức hiếp. Mấu chốt còn là do Tạ Linh tự tìm lấy, từ khi gặp mặt đã ra sức đánh giá Trần Bình An.

Trần Bình An gặp Nguyễn Cung, đương nhiên chỉ có thể né tránh, nhưng gặp Tạ Linh ngươi thì cần phải sợ sao?

Ngụy Bách duỗi eo mỏi, quay đầu nhìn về cung Trường Xuân phía bắc kinh kỳ Đại Ly. Không biết nơi ấy năm nay hoa quế có nở hay không. Liệu có cô gái lại bẻ nhành quế, cầm ở trong tay, đi lại trên đường nhỏ giữa rừng núi? Bên cạnh liệu có nam tử mà đời này nàng ngưỡng mộ? Nếu như có, hi vọng là một người đọc sách.

Ngụy Bách gật gù.

Chu Liễm đã nói, nếu là người đọc sách trói gà không chặt, vậy thì trùm bao bố đánh một trận, sẽ không có nỗi lo về sau. Còn nếu là người tu đạo, ít nhiều sẽ có một chút phiền phức. Nhưng không sao, nếu Ngụy Bách không tiện ra tay, Chu Liễm lão là huynh đệ trong nhà, đi làm thay là được. Phương thức tay cầm bao bố che mặt đánh lén này, là một môn tuyệt học phải tinh thông khi hành tẩu giang hồ, Chu Liễm lão rất am hiểu.

Nhân sinh có được bằng hữu như vậy, đúng là chuyện may mắn.

Ngụy Bách bỗng dưng nhớ tới hành vi của Trần Bình An sau khi trở về núi Lạc Phách, từng li từng tí. Y thở dài một tiếng, lẩm bẩm nói:
- Rõ ràng đã sở hữu một địa bàn lớn như vậy, còn cảm thấy phòng nhỏ ở tầng trệt lầu trúc đã rất đủ rồi?

Ngụy Bách lập tức thư thái.

Nơi an thân có thể nhỏ, nơi an tâm cần phải lớn.

Tìm kiếm đại tự do ở nơi nhó bé như hạt cải.

Hai tay Ngụy Bách chống lên lan can, khẽ ngâm nga một câu ca dao quê hương học được từ chỗ Bùi Tiền, “ăn chao đậu phụ hò dô”.

Y đột nhiên có cảm giác thèm ăn, đã nhiều năm chưa từng có.

Nếu Trần Bình An có thể chờ tới khi vào đông, đến lúc đó rừng trúc trong núi đã có măng mùa đông, có thể đào mấy gốc mang về lầu trúc. Nghe Chu Liễm nói, thực ra tay nghề nấu ăn của Trần Bình An không tệ.

Mà Ngụy Bách còn không biết, năm xưa thiếu niên Trần Bình An dẫn theo bọn Lý Bảo Bình, Lý Hòe cùng nhau đi học xa. Lần duy nhất cảm thấy ấm ức, đó là đám nhóc vô lương tâm kia lại chê tay nghề của hắn, cảm thấy nồi canh cá do hắn nấu ra, kém xa một bàn thức ăn sơn dã ở phủ đệ lão giao long. Đây là vướng mắc trong lòng hắn, đến nay vẫn chưa được tháo gỡ. Sau đó hắn một mình đi xa, màn trời chiếu đất, chỉ cần rảnh rỗi đều sẽ dụng tâm làm một bữa cơm, so sánh với trước kia.

Tay nghề dĩ nhiên cũng tốt lên.

---------

Bên phía trấn nhỏ.

Trần Bình An vừa bước qua ngưỡng cửa, lập tức nhìn thấy cái đầu đặt trên quầy. Mấu chốt là cặp mắt của Bùi Tiền không cử động, ban ngày nhìn thấy cũng khiếp người. Hắn dở khóc dở cười, bước nhanh qua gõ đầu một cái.

Hai tay Bùi Tiền ôm đầu, ai oán nói:
- Sư phụ, con không lười biếng cũng không ham chơi mà.

Trần Bình An đưa tay kéo lỗ tai cô bé.

Bùi Tiền lập tức nghiêm mặt nói:
- Sư phụ, con sai rồi.

Trần Bình An gật đầu, lúc này mới dừng tay.

Bùi Tiền cười hì hì nói:
- Sư phụ, bây giờ có thể nói cho con biết sai ở chỗ nào không?

Trần Bình An mỉm cười nói:
- Không có gì, sư phụ ngứa tay thôi.

Thạch Nhu nhịn cười.

Bùi Tiền quay đầu trừng mắt nói:
- Thạch Nhu tỷ tỷ, có chuyện gì thế? Sao lại lén cười như vậy? Tỷ có biết không, loại người như tỷ xông pha giang hồ, chính là người đầu tiên bị đánh chết.

Thạch Nhu cười híp mắt nói:
- Ta vốn đã chết rồi.

Bùi Tiền thở phì phì nói:
- Vậy ta sẽ dùng một quyền đánh cho tỷ sống lại!

Thạch Nhu nhấc nhấc cằm, ra hiệu cho Bùi Tiền là sư phụ ngươi vẫn còn ở đây.

Bùi Tiền cũng không quay đầu, lập tức cười ha hả nói với Thạch Nhu:
- Trên giang hồ nào có thể tùy tiện đánh đánh giết giết, ta cũng không phải loại người này, truyền đi sẽ làm xấu thanh danh của sư phụ.

Trần Bình An cầm một miếng bánh ngọt bỏ vào miệng, ăn qua loa, cũng lấy cho Bùi Tiền và Thạch Nhu mỗi người một miếng, đi tới quầy hàng đưa cho bọn họ.

Bùi Tiền cắn một cái, tươi cười rạng rỡ, khen ngợi:
- Oa, hôm nay bánh ngọt thật là ngon.

Thạch Nhu cắn từng miếng nhỏ, rất giống tiểu thư khuê các. Có điều cô dùng ngoại hình Đỗ Mậu làm động tác mềm mại như vậy, khiến người ta phải nổi da gà, không hề kém hơn Bùi Tiền đặt đầu lên quầy.

Trần Bình An vỗ đầu một cái, bỗng nhiên sực tỉnh nói:
- Thảo nào cửa tiệm buôn bán vắng vẻ như vậy. Hai người các ngươi có nhận tiền công không? Nếu có thì lấy ra một nửa.

Bùi Tiền dùng ánh mắt ra hiệu cho Thạch Nhu tỷ tỷ nên ra trận rồi, cô không am hiểu cách đối phó với sư phụ.

Thạch Nhu cười duyên dáng.

Trần Bình An sởn tóc gáy, lập tức đổi giọng nói:
- Được rồi, không cần lấy nữa.

Bùi Tiền giơ tay lên. Thạch Nhu do dự một thoáng, rất nhanh khẽ đập tay chúc mừng với cô bé.

Trần Bình An bất đắc dĩ nói:
- Ta đi tiệm khác xem một chút.

Bùi Tiền vội vàng nhảy xuống ghế đẩu nhỏ, vòng ra quầy hàng, la lối muốn dẫn đường cho sư phụ.

Thực ra hai tiệm đều ở ngõ Kỵ Long, chỉ cách mấy bước đường mà thôi.

Thạch Nhu nhìn bóng lưng một lớn một nhỏ rời khỏi tiệm, bỗng nhiên cười lên.

Cho đến giờ phút này cô mới ý thức được, hóa ra núi Lạc Phách có Trần Bình An hay không, thật sự là không giống nhau.