Kế Mẫu Của Ý Trung Nhân
Tạ Liễm vì người trong lòng mà thà tự xin giáng chức, bị điều khỏi kinh thành, cũng nhất quyết không chịu nhận thánh chỉ ban hôn với ta. Trong một thời gian ngắn, ta trở thành trò cười khắp kinh thành. Cho đến khi phụ thân hắn nhận thánh chỉ tứ hôn. Ta từ kẻ bị người người chê cười biến thành cô nương có số hưởng mà ai ai cũng ngưỡng mộ. Ba năm sau, nha hoàn bỗng chạy tới bẩm báo: “Tiểu thư, Tạ công tử đã hồi kinh rồi, sắp tới Giang phủ hạ sính lễ cưới Nhị tiểu thư. Nghe nói Nhị tiểu thư rất giống người trong lòng của hắn.” Ta chỉ hơi thất thần trong chốc lát. “Đưa công tử và tiểu thư về đây đi, chúng ta cũng nên hồi phủ rồi. Ta là kế mẫu của hắn, nói không chừng còn phải giúp bọn họ lo liệu hôn sự.” Thế nhưng khi ta vừa bước tới hoa viên, lại chỉ thấy Tạ Liễm đang trợn mắt kinh ngạc nhìn đôi nhi nữ của ta. “Hai đứa là con của ai? Mẫu thân là ai?” Con gái khó hiểu ngẩng đầu nhìn hắn, giọng non nớt vang lên: “Ca ca, sao huynh lại giống đệ đệ của con thế? Huynh có phải Tạ Liễm ca ca không? Cha con là Tạ Chính Uẩn.”