Mười Lăm Năm Làm Con Gái Hầu Phủ
Vào đúng ngày lễ cập kê, ta được thông báo rằng bản thân không mang dòng máu của Hầu phủ.
Ta đỏ hoe mắt lao đến tiền sảnh, chuẩn bị diễn cho thật tốt vở kịch "Tỷ tỷ xin lỗi, là do muội đã chiếm mất vị trí của tỷ" trước mặt thiên kim thật.
Kết quả là nước mắt còn chưa kịp rơi, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy người đứng đối diện lại là một vị công tử trong trẻo như ngọc, yết hầu rõ rệt.
Sau đó, ba vị ca ca của ta hớt hải chạy về từ khắp mọi ngả đường.
Đại ca làm quan Ngự sử đã dâng sớ đàn hặc tất cả những viên quan lắm lời, thích bàn ra tán vào;
Nhị ca là võ tướng đã khiến cho kẻ khơi mào tin đồn "vô tình" bị ngã gãy chân;
Đến cả tam ca vốn tính tình lêu lổng nhất cũng vì ta mà đi đánh nhau với người khác ở Quốc Tử Giám;
Còn vị “thiên kim thật” ta vừa mới làm quen... à không... “là ca ca thật”... lại lẳng lặng đưa cho ta một đĩa bánh quế hoa.
Thẩm Chi Ngạn vốn luôn lạnh lùng, vào đêm khuya đã tìm thấy ta đang quỳ một mình tại từ đường. Huynh ấy quỳ xuống cạnh bên rồi khẽ nói:
Nghi Nhi, đừng sợ.
Đêm đó, huynh ấy thức trắng cả đêm, chỉ đến rạng sáng mới bảo người hầu thay nệm giường mới.
Quy tắc trên đời đều có thể phá bỏ, duy chỉ có nàng là không thể phụ bạc.
| Chương 7: Ngoại truyện: Khói bếp nhân gian, năm năm tháng tháng | 4 giờ trước |
| Chương 6 | 4 giờ trước |
| Chương 5 | 4 giờ trước |
| Chương 4 | 4 giờ trước |
| Chương 3 | 4 giờ trước |