Sau Khi Ta Cho Chó Ăn Hoàn Dương Đan, Phu Quân Giả Chết Thật Sự Tắt Thở
Sau khi phu quân qua đời, ta gục trên quan tài, khóc đến gần như ngất đi.
Trước mắt ta lại đột nhiên hiện ra từng hàng chữ.
[Nam chính sắp cùng nữ chính mềm mềm thơm thơm bỏ trốn rồi! Đống rối rắm này cứ để lại cho mụ vợ già úa kia đi!]
[Nam chính thông minh thật đấy, lại nghĩ ra được cách giả chết này. Đợi đến Tây Bắc rồi, hắn có thể cùng nữ chính sống những ngày tháng hạnh phúc chẳng biết xấu hổ nữa rồi!]
[Ha ha ha, nữ chính đúng là tiểu hồ đồ, sao lại để quên hoàn dương đan ở đây chứ? May mà chưa bị nữ phụ phát hiện, bằng không tất cả tiêu đời rồi!]
[Nói mới nhớ, hoàn dương đan này thật sự lợi hại đến thế sao?]
[Tất nhiên rồi, đừng nói là người, ngay cả chó ăn vào cũng có thể sống thêm mười năm!]
Mắt ta sáng lên, ánh mắt rơi xuống chiếc hộp gỗ nhỏ kia.
Ta vươn tay mở ra, bên trong quả nhiên đặt một viên thuốc màu đen.
Những hàng chữ trước mắt lập tức cuộn lên điên cuồng.
[Không phải chứ, không phải chứ? Nữ phụ định làm gì vậy? Nàng ta sẽ không phát hiện ra rồi chứ?]
[Cút nhanh lên, đừng động vào hoàn dương đan!]
Ta cầm viên thuốc, đầu ngón tay khẽ buông lỏng.
“Cạch” một tiếng, viên thuốc rơi thẳng vào miệng Đại Hoàng.
| Chương 4: Hoàn | 8 giờ trước |
| Chương 3 | 8 giờ trước |
| Chương 2 | 8 giờ trước |
| Chương 1 | 8 giờ trước |