Tàn Đăng Huyết Y - Tịch Mặc Tĩnh Du
Ngọn nến trong khuê phòng phụt tắt ngay trước khi tiếng chuông ba hồi vang lên từ phía hoàng thành.
Ta ngồi trong bóng tối, nghe tiếng mưa xé rách màn đêm Kinh Thành, ngửi thấy mùi tro tàn lạnh lẽo lẩn khuất dưới hương trầm Đông phương.
Đầu đội mũ phượng mười hai sức nặng, vai khoác giá y thêu tơ vàng ròng đỏ thẫm như m.á.u, ta ngồi đó, bất động như một pho tượng được tạc từ nỗi sỉ nhục. Giờ lành đã qua ba khắc. Tân lang của ta không đến. Hắn đang ở tần lâu sở quán, ôm ả kỹ nữ vào lòng và dẫm lên tôn nghiêm của phủ Tể tướng dưới gót giày sai khiến.
Mưa ngoài hiên càng lúc càng dữ dội, gột rửa đi chút hơi ấm cuối cùng của mùa xuân Kinh Bắc, chỉ để lại một bầu không khí nghẹt thở của định mệnh và nhân quả.
Cửa phòng khẽ động. Ám vệ thân cận của Tịch gia tựa như một bóng ma, quỳ sụp sau bức rèm thưa, giọng nói đè nén đến mức vặn vẹo:
"Tiểu thư, Tam hoàng t.ử Chu Hoài An e là... không đến nữa."
| Chương 22: Hoàn | 10 giờ trước |
| Chương 21 | 10 giờ trước |
| Chương 20 | 10 giờ trước |
| Chương 19 | 10 giờ trước |
| Chương 18 | 10 giờ trước |